Không có gì

Trong những căn phòng hiu quạnh ấy Có người đã đến và ra đi Có người gào mãi khan ra máu Có người im hoài đến thiên thu Mỗi căn phòng, có hai chiếc giường Không có gì, ngoài bốn vách tường Có có gì, không có gì hết Không có gì thật sự không có gì Không có gì dù những người y tá vào phòng mỗi ngày Dù  những mâm khay […]

Lục bát cho ngày xuất quân

Chở báo   Hôm nay, trời lạnh vô cùng, Găng tay mũ chụp khuân thùng báo in Khuân thêm tấn đá đắp tình Lót con đường Terrill đến với mình,  bậu ơi Hôm nay lạnh, lạnh đất trời Thở đông ra đá, sao lòng chẳng đông 7 năm ngỡ đã sắt đồng Hôm nay chở báo mà lòng lệ tuôn   Khỏi cần (3)   Khỏi cần tà lọt tà lon Theo Lạc […]

Khỏi cần (2)

Khỏi cần cắt tóc cạo râu Đời còn ai để mà câu với mời Ra ngoài lạc lõng xứ người Về nhà ôm lấy một trời quạnh hiu KHỏi cần thắc mắc cụ,  ông Khỏi cần ruột xót khỏi cần lòng đau Xứ này ai cũng là you Trong bóng tối, đều như nhau,  trẻ già khỏi cần tìm nước cam lồ Nơi đây đã sẵn hai hồ  thủy linh Cám ơn người […]

Lúc lắc

      Hôm nay tôi quá vui Món ăn tôi được chấm Cám ơn bò lúc lắc Cám ơn nước xì dầu Cám ơn xà lách son Mấy lát cà hồng thắm Màu xanh của xà lách Màu đỏ của cà chua Cục thịt bò màu đà Vậy mà xem hấp dẫn Qua mặt luôn mì Quảng Cả hủ tiếu Nam Vang Qua mặt luôn bánh chưng Để hoài trong tủ lạnh […]

Hôm nay xuất quân

Hôm nay xuất quân Hôm nay xuất quân Nương vào đường bay gởi đến bạn bè thân hữu tứ phương năm châu bốn biển những trang chữ hồi sinh những niềm vui nở nhụy Những mảng nắng trên hàng cây  xanh sau những đêm mất ngủ sau những ngày hai ngón tay gõ miệt mài đôi mắt căng trừng thị lực Hôm nay ngày xuất quân Đậu xe tại parking  đàng sau bưu […]

Ý nghĩ đầu năm

1. Chưa bao giờ cái đẹp bề ngoài lại được đề cao lên tận mây xanh như lúc này. Đó là nhờ ở kỹ thuật digital và điện toán. Trước đây nhờ photoshop, và người làm đẹp phải có chút ít kinh nghiệm về nhu liệu này. Giờ đây, photoshop hết thời. Đây là thời digital, với hàng triệu triệu màu tha hồ mà trang điểm.  Bởi vì quá dễ dàng làm đẹp, […]

Đàng sau cánh cửa

Có một ông già yêu một bà già Ông cứ đi từng phòng nhìn vào bảng cửa Nhìn một đổi, ông lắc đầu,  đi nữa Và ngày ngày, ông đi mãi không thôi Ông đi mãi, trong bộ đồ còn mới tinh khôi Thiếu chùm hoa bởi vì nơi này là nhà dưỡng lão Đến giờ ăn, người ta đi tìm ông, đễ bảo Papa (1) à,  hãy ngưng một lát, giờ ăn […]

Đèn vẫn sáng trong Đêm Giao Thừa

  Đêm nay đêm Giao Thừa Một mình  ta một bóng Con thì ở phương xa Vợ thì nằm Dưỡng Lão Trong này là bóng tối Ngoài kia là bóng đêm Nhưng trong ta  thắp lên  Những ngọn đèn  kỳ diệu  NGọn đèn không  cần  điện…  Mà Sáng mãi không thôi… Ngọn đèn  tình  văn chương ngọn đèn tình bằng hữu,,,  Ngọn đèn tình văn, tình bạn. Đọc lại thấy như mới hôm […]

Tin mừng…

Ngày sinh nhật của tôi mình tặng món quà Món quà từ lâu tôi  mong mỏi Làm sao có phép lạ để một ngọn đèn thắp lên trong màn u minh Làm sao bộ bán cầu não của mình lóe lên một chỗ ngăn của ký ức Dù là vui, buồn hay khủng khiếp Miễn là trí nhớ lại về Miễn là những  đường giây thần kinh không còn bị nghẻn lối lưu […]

Chiêm bao….

Lính giữ tiền đồn, đêm đêm nằm ngoài vòng đai   Chỉ mong sáng sớm rút về, ghé quán cà phê chợ huyện Trời cũng thương  tình  một thằng lính  bộ binh    làm thơ viết truyện Để hắn   đi tìm thêm  chiêm bao… Bởi chiêm bao không mọc lên từ chiến hào Mà  đến từ đẳng sau màn khói thuốc Chẳng hạn, cô hàng cà phê  đang  lui cui nấu nồi nước Lửa […]

Kẻ thăm nuôi

Tuổi thơ tôi là con chó ghẻ Tôi là con riêng trong một gia đình Mẹ tôi làm hầu, vợ lớn  vợ bé ở chung Dưới một mái nhà, nhưng cùng nhau tham gia vào cuộc chiến tranh lạnh Trong mặt trận mẹ tôi luôn luôn là người thất trận nên người  lấy tôi ra mà trút cơn giận dữ điên cuồng Năm tôi lên mười mẹ tôi bị bắt giam vào nhà […]

Cầu xin (nhuận sắc)

Nỗi mềm yếu này làm sao tôi kham nỗi Tôi làm sao không nước mắt rưng rưng Mấy năm dài ngỡ lòng đã cứng đông Tôi biết là tôi hoàn toàn bỏ cuộc Xin đời cho tôi một chỗ ngồi cô độc Một chỗ ngồi không cha me vợ con Một chỗ ngồi không có anh có em Như một kẻ không còn gì để tiếc Nhưng tôi sợ tôi trở thành mất […]

Con đường

  Con đường ấy  mỗi ngày  tôi  đi / về bốn lượt Chỉ  chừng 3 miles mà có đến 4 giáo đường Vào ngày cuối tuần xe cộ  như nêm Con chiên đổ về dập dìu như ngày trẩy hội Các ngày khác đường ít xe, 2 lane lối rộng Bốn ngôi thánh đường cũng đóng cửa,  buồn hiu Chỉ có một mình tôi là kẻ  xuôi ngược trưa chiều /> Làm bìm […]

Tát

  Tát ghe ngày bão biển… Một tiếng kêu mà dội cả đất trời Tôi cúi xuống nhìn biển nằm thin thít Bỗng từ nơi nào – đông tay nam bắc ? Một tràng sấm rền như pháo lênh hành quân Rồi gió ào làm cau mặt đại dương Rồi ngùn ngụt mấy lọan cuồng vần vũ Mây che mặt trời không còn sáng tỏ Chỉ thấy bốn bề lóe sáng vây quanh […]

Khi chuột rút

Này ôi cha đau quá trời ơi Ôi ôi đau, đau gì mà đau kỳ lạ Tôi la làng, tôi kêu trời Tôi kêu và chỉ tôi nghe tiếng kêu la của tôi tiếng  thảm thiết như bò rống bị tròng cổ của tôi Tôi phải làm gì Làm gì khi cái sợi dây  gân trong bắp chân bị co  rút  Nó đang thử tôi xem còn phách lối kiêu ngạo hay không […]

Lá vẫn còn xanh

Trưa nay mang bị dồ ăn đên  nursing home Phòng mình đóng cửa, chắc người aid nurse đang bận thay quần áo cho mình Không sao. Bỏ bị đồ ăn ngoài cửa phòng,   Chợt nhìn ra ngoài cửa Sân viện phủ ngập lá vàng Lại thêm một mùa ta có mặt nơi này Để cùng mình chia sẻ những khổ nạn mình mang những nỗi buồn tôi đinh  đóng Những cơn bão sáng […]

Không phải …

Người Việt Nam yêu hòa bình vì ghê sợ chiến  tranh Người Việt Nam ghê sợ chiến tranh vì đã hiểu thế nào là tiếng nổ Tôi là người đã từng vào sinh ra tử Nên càng hiểu thế nào là  hậu quả của tiếng nổ để  càng ghê sợ chiến tranh… Vậy thì đừng bảo tôi là kẻ vẫn thích áo nhà binh Khi ngòi bút tôi chỉ viết hoài về người […]