Về một người nữ ở quán Truông Bà Đờn (nhuận sắc)

Bao giờ nụ cười của em  cũng lộ hàm răng
Ta không biết ta mê nụ cười hay mê hàng  hạt lựu
Vâng, bờ môi  thì   lúc nào  cũng như  hoa  hé nụ
Cũng là màu  hồng hay  màu đỏ môi son
Và hàm răng kia   ngây ngất  cả  tâm hồn
Như cắn nát cả   trái tim của người   đánh giặc
Để anh  mỗi lần  rảnh quân là bay về   dựa cột
Thả những sợi khói cuộn tròn,  cho  mờ ảo giai nhân
Dù  biết rằng   ở xứ này  ngồi quán phải phòng thân
Có thể  một quả lựu đạn ném vào
hay cái liêc mắt đưa tình cũng   rất ngọt ngào  vị chết

 

Vậy mà  bây giờ: trời ơi  ! hàm  răng    trắng  toát 
Giữa hai bờ môi hả lớn,   trêu ai !
Bên người là những lọ thuốc tây và  những tờ bạc giấy….
Kinh tài !
Chiếc   nón tai bèo,  khẩu súng trường , khắn sọc vằn…
du kích !
Chiến lợi ta thu từ một đêm thức trắng
Giữa cánh đồng ngập  nước mênh mông !
  

###

Xin đươc  phủ  lên mình    người con gái chiếc poncho
Hường ơi, mày ăn chay trường, mày thay tao tụng kinh siêu độ
Bé ơi, bỏ trong ca nhôm ít gạo
Còn tao, tao sẽ  lục lại bài thơ
Bài thơ tao làm cho nàng, khi tao tương tư
Mỗi lần thấy nụ cười và hàm răng nàng  quá trắng
Bài thơ của tao, viết về trái tim  bị cắn
Đau nhưng  mà không đau như lúc bây giờ !!!

Thằng con

Cám ơn bà đã đẻ thêm thằng con
đặt tên nó là Nguyễn thiện Nhân
Để mỗi ngày  chúng ta có thêm niềm vui mới
– Thằng con tôi đã mọc  răn g  chưa
– Ừ, nó mọc hai cái răng giữa rồi. 
– Nó có chịu uống sữa hay không ?
– Nó nói bà phải uống sữa nó mới chịu uống
Nó kêu bà bằng mama
Còn tôi là papa
Nó đẹp lắm bà à
Nó bắt  đầu bò
– Vậy sao?
– Nó còn nói how are you 
– Vậy sao ?
– Hỏi thật bà: Bà có muốn sinh thêm một đứa nữa không?
– Để vài tháng nữa

A ha. Vậy thì hai vợ chồng già chúng ta có thêm đứa con.
Một   đứa con  bằng hình bằng bóng
Không bằng xác thịt

Đứa con bắt người bị đóng đin h từ tay chân lên đầu phải vui
trong những ngày tháng triền miên khổ nạn
Nó khiến  người bệnh  khúc khích cười
Đôi mắt sáng long lanh
Và từ từ lịm thiếp trong một giấc mơ, bay lên bay lên
Và lão già cũng vậy, bay lên, bay lên… 
Không còn  hiện hữu

Bay lên, về những  đêm ta dẫn đàn con, lội  đồng nước lụt
Không cần sao hôm sao mai chỉ cần cái địa bàn phương giác 4800
Không cần Kinh kha tráng sĩ cái con kẹt
Đàn con ta, dồn cục lại chờ kéo ta lên khỏi hố bom
Đêm thì  mực xạ
Lạnh sợ lo các đứa con của ta
Tha lỗi cho ta
Ta đưa  chúng về cõi dữ

Con ta
Cám ơn  Trời đã cho ta không có số sát quân
Thám kích mà ba đứa con ra đi thì xem là may lắm rồi
Con ta
Bậy giờ những đứa con thay vì bằng xương bằng thịt
là  mấy trăm cuốn sách báo đang nằm trong ngăn sách do chính bàn tay ta làm ra từ trí tuệ và chiến thuật thám  kích diều hâu…

Ta có những đứa con mà không ai có thể có được.
Để sáng nay, vừa rung đùi vừa làm thơ, thằng bé đang ngủ hai răng mới mọc, lát nữa ta sẽ cho nó bú sữa guigoz như lời  dặn dò của bà xã.

Thơ rằng:

“Con tôi đã thức dậy rồi
Đang thi nhau nhả những tờ giấy in
Đứa dưới hầm, đứa ở trên
Đứa chạy chậm, đứa “run” nhanh cấp kỳ
Đứa chớp đèn báo bị jammed
Đứa cho biết giấy đã vơi cạn rồi
Vậy mà vui quá là vui
Hình như xuân cũng về rồi, bạn ơi
 
Con tôi đã thức dậy rồi

 

Thằng con

Cám ơn bà đã đẻ thêm thằng con
đặt tên nó là Nguyễn thiện Nhân
Để mỗi ngày cứ lo lắng hỏi tôi
Thằng con tôi đã mọc  răn g  chưa
Nó có hỏi tôi không
Ừ, nó mọc hai cái răng giữa rồi
Nó nói bà phải uống sữa nó mới chịu uống
Nó kêu bà bằng mama
Còn tôi là papa
Nó đẹp lắm bà à
Nó bắt  đầu bò
– Vậy sao?
– Nó còn nói how are you 
– Vậy sao ?
Hỏi thật bà: Bà có muốn sinh thêm một đứa nữa không?
– Để vài tháng nữa

A ha. Vậy thì hai vợ chồng già chúng ta có thêm đứa con.
Một   đứa con  chỉ trong trí tưởng
Đứa con bắt người bị đóng đin h từ tay chân lên đầu phải vui
Đứa con khiến lão già phải mỗi ngày tường trình cặn kẻ
Nó khiến  già trở thành trẻ
với niềm vui được làm cha làm mẹ đầu tiên
Nó khiến người bệnh cười khúc khích
Hay mắt sáng long lanh
Và từ từ lịm thiếp trong một giấc mơ, bay lên bay lên
Và lão già cũng vậy, bay lên, bay lên… 
Không còn  hiện hữu

Bay lên, về những  đêm ta dẫn đàn con, lội  đồng nước lụt
Không cần sao hôm sao mai chỉ cần cái địa bàn phương giác 4800
Không cần Kinh kha tráng sĩ cái con kẹt
Đàn con ta, dồn cục lại chờ kéo ta lên khỏi hố bom
Đêm thì  mực xạ
Lạnh sợ lo các đứa con của ta
Tha lỗi cho ta
Ta đưa  chúng về cõi dữ

Con ta
Cám ơn  TRời đã cho ta không có số sát quân
Thám kích mà ba đứa con ra đi thì xem là may lắm rồi
Con ta
Bậy giờ những đứa con thay vì bằng xương bằng thịt
là  mấy trăm cuốn sách báo đang nằm trong ngăn sách do chính bàn tay ta làm ra từ trí tuệ và chiến thuật thám  kích diều hâu…

Ta có những đứa con mà không ai có thể có được.
Để sáng nay, vừa rung đùi vừa làm thơ, thằng bé đang ngủ hai răng mới mọc, lát nữa ta sẽ cho nó bú sữa guigoz như lời  dặn dò của bà xã.

 

Tự thưởng

 

Thời trẻ tuổi:

Cô hàng chợ Huyện mơ gì nhỉ
Mà sao im lặng như tương tư
Tôi biết đêm rồi không chó sủa
Và tôi cũng dệt những  cơn mơ…

Tôi thưởng cho tôi từng hớp một
Cốc sành ấm lắm, sớm  tinh sương
Tôi thưởng cho tôi,   trời sắp mọc
Tôi thêm một ngày  sống sót bình an

Bây giờ…

Giờ đây  thằng trẻ nay già lão
Tôimang con  đến quán một mình
Không  cô hàng,  không ly xí nại
NHƯNG VẪN CÒN  TRANG CHỮ HỒI SINH…

Khỏi cần….

Khỏi cần chuông nhà thờ rung vang  chúc phúc
Chỉ cần một  hớp cà phê
Và đôi má đỏ hồng au của cô hàng cà phê  chợ Huyện
bên bếp lửa buổi sáng sớm tinh sương
là chao ơi, ta thấy cả thiên đàng !

Khỏi cần khoe nhạc hòa tấu, nhạc thính phòng, mozart, chopin,,,
Chỉ cần một tiếng  gáy đầu tiên  của một chú ca sĩ gà  cất lên ở đầu thôn
và sau đó rộn ràng cả ngàn ngàn ca sĩ khác  ở đầu làng cuối xóm
để  đôi chân ta luống cuống
Lòng ta hân hoan
Cám ơn Thượng Đế  đạo diễn
Bản hợp tấu về sự bình an
dành riêng cho những đứa con vào sinh ra tử

Khỏi cần trống kèn piano hay violin
Với  bốn sợi  dây thép điện thoại làm dây
Với ván hòm làm mặt
Để người   tù binh run cung bậc
nhắm nghiền bấm tê  trên những nốt nhạc không lời
Để bát nước nhãn lồng
Và bình thuốc lào
chuyền nhau
làm ấm thêm  tình  anh em khổ nạn  !

Vừa đánh giặc vừa viết văn : sướng thật !

 

Lính có nhiều loại lính : Lính kiểng. Lính ma. Lính văn phòng. Lính đánh giặc. Tôi thuộc loại cuối cùng. Ngày ấy,  mỗi lần về phố, tìm một quán cà phê duổi chân, mù rừng chụp trán, bên lưng quần lận cây súng lục, và khói thuốc vây bủa mấy tiếng đồng hồ. Mặc khách vào khách ra. Mặc nét lo âu của cô chủ quán. Mặc thiên hạ nhìn mình như một tên điên khùng. Cứ viết. Viết say mê. Viết như chưa bao giờ được viết. Rồi trao lại cho người quen, nhờ gởi về Saigon, cho Văn, Bách Khoa, Khởi Hành…

Continue reading “Vừa đánh giặc vừa viết văn : sướng thật !”

Nghe như mùi cà phê chợ Huyện lọt vào phòng…

Sáng ra mở cửa phòng văn
Thấy trời chưa dậy, còn trong chăn mền
Nghe như từ cõi vô cùng
Những hân hoan những vui mừng ngợi dâng
Ôi một ngày không có Gout
Không thấp khớp, không bò càng rỉ rên

Continue reading “Nghe như mùi cà phê chợ Huyện lọt vào phòng…”

Ân nhân trong chiến tranh

 

Khi nói đến ân nhân  chắc em sẽ nghĩ đến  một  con người
Một con người đã cứu giúp mình khi mình hoạn nạn
nhưng mà con  người  thì làm sao  làm khiêng che đạn
Khi  hàn g trăm đầu đạn trực xạ bắn vào  mình
Em  sẽ nói rằng, sẽ có  những lời kinh
Sẽ có Chúa có Thánh có thần có ông bà tổ tiên phò trợ
Vâng,  anh có cầu, có nhìn lên mặt trời đỏ lửa
Nhưng mà tiếng cầu cũng  đã bị mất bởi tiếng nổ liên thanh
Em có bao giờ nghĩ có một ân nhân
Một hòn đá, bề ngang chỉ  rộng  chừng  nửa thước
Một hòn đá, giúp anh như là áo giáp
Chắn dùm anh, hay chịu đau đớn vì anh
Để mỗi  đầu đạn cắm vào là bọt đá sủi lên
Và những tia  lửa hồng xẹt  tung chừng như  điên cuồng  giận dữ…

Còn nữa em ơi, một ân nhân  nói ra xấu hổ
Đó là sợi thun quần đàn bà con gái anh mang
Ôi sợi thun quần màu  hồng màu trắng nhưng không phải màu tang
Đủ dài để dễ dàng buộc vào hai gọng kính
Để tiếp trợ   Kinh Kha thời nay thêm hai con mắt
Để  anh còn tự tin  khi làm  lính thám kích diều hâu

Để giúp anh nhìn cho rõ sự thật của  cuộc chiến tương tàn
Và hiểu thế nào là địa ngục hay thiên đàng
khỏi cần   ăn chay trường sám hối

 

Chân như

Buồn   một tháng thì  coi đời là bể khổ
Buồn  một năm thì lòng đâm chai cứng tái tê
Buồn  ba năm  thì  nghĩ mình sắp  thấy  chân như

buồn  sáu năm thì thấychân như rạng ngời bóng tối

(Khi bài thơ này vừa làm xong,  nhìn qua cửa sổ, thấy  một bạn nai đã  có mặt lúc nào., rất gần bên cửa. Vội lấy iphone chụp  để khoe cùng các bạn về một người bạn đến viếng nhà sáng nay)