Blog Trần Hoài Thư

Category

tho moi lam

THT tự kiểm điểm (2 – sửa lại) …

Lính giữ tiền đồn, đêm đêm nằm ngoài vòng đai   Chỉ mong sáng sớm rút về, ghé quán cà phê chợ huyện Trời cũng thương  tình  một thằng lính  bộ binh    làm thơ viết truyện Để hắn   đi tìm… Continue Reading →

Kẻ thăm nuôi

Tuổi thơ tôi là con chó ghẻ Tôi là con riêng trong một gia đình Mẹ tôi làm hầu, vợ lớn  vợ bé ở chung Dưới một mái nhà, nhưng cùng nhau tham gia vào cuộc chiến tranh lạnh Trong… Continue Reading →

Hôm nay ngày Black Friday (2)

Hôm nay ngày Black Friday Chẳng ma nào đến  mở hàng  tiệm ta Không, có một người mà, Người ấy ở mãi quê nhà Việt Nam Thì ra, gần thì quá xa Mà xa thì lại rất gần, phải không… Continue Reading →

Hôm nay ngày black friday

  (nguồn: Internet) Hôm nay ngày black fridayHôm nay thiên hạ ùn ùn đến MallBốn giờ cửa mở, ào vô Mạnh ai nấy  chụp, thấy mà bắt ham Vậy mà tiệm ta cho khôngChẳng ma nào đến  mở hàng Friday !

Cầu xin (nhuận sắc)

Nỗi mềm yếu này làm sao tôi kham nỗi Tôi làm sao không nước mắt rưng rưng Mấy năm dài ngỡ lòng đã cứng đông Tôi biết là tôi hoàn toàn bỏ cuộc Xin đời cho tôi một chỗ ngồi… Continue Reading →

Con đường

.


Tát

  Tát ghe ngày bão biển… Một tiếng kêu mà dội cả đất trời Tôi cúi xuống nhìn biển nằm thin thít Bỗng từ nơi nào – đông tay nam bắc ? Một tràng sấm rền như pháo lênh hành… Continue Reading →

Ngủ…cuối đời

Bởi vậy, em đừng  ngạc nhiên khi những người già lão ngủ li bì Không, họ gục đầu trên khay  ăn. Họ tham thiền nhập định !.. Có ở một nơi  với những người mất trí Mới  hiểu rằng  đời… Continue Reading →

Khi chuột rút

Này ôi cha đau quá trời ơi Ôi ôi đau, đau gì mà đau kỳ lạ Tôi la làng, tôi kêu trời Tôi kêu và chỉ tôi nghe tiếng kêu la của tôi tiếng  thảm thiết như bò rống bị… Continue Reading →

Lá vẫn còn xanh

Trưa nay mang bị dồ ăn đên  nursing home Phòng mình đóng cửa, chắc người aid nurse đang bận thay quần áo cho mình Không sao. Bỏ bị đồ ăn ngoài cửa phòng,   Chợt nhìn ra ngoài cửa Sân viện… Continue Reading →

Không phải …

Người Việt Nam yêu hòa bình vì ghê sợ chiến  tranh Người Việt Nam ghê sợ chiến tranh vì đã hiểu thế nào là tiếng nổ Tôi là người đã từng vào sinh ra tử Nên càng hiểu thế nào… Continue Reading →

Khi vợ ngâm miệng không chịu ăn

1. Đồ ăn  mang đến mang về Trời ơi, không biết  nấu gì mình ăn Hay mình sắp bỏ   trần gian  Nên dọn thân thể tẩy trần bẩn nhơ ? 2. Mình đòi  chiếc áo trầm  hương Có đây, tôi … Continue Reading →

Về một người nữ ở quán Truông Bà Đờn (nhuận sắc)

Bao giờ nụ cười của em  cũng lộ hàm răng Ta không biết ta mê nụ cười hay mê hàng  hạt lựu Vâng, bờ môi  thì   lúc nào  cũng như  hoa  hé nụ Cũng là màu  hồng hay  màu đỏ… Continue Reading →

Thằng con

Cám ơn bà đã đẻ thêm thằng con đặt tên nó là Nguyễn thiện Nhân Để mỗi ngày  chúng ta có thêm niềm vui mới – Thằng con tôi đã mọc  răn g  chưa – Ừ, nó mọc hai cái… Continue Reading →

Thằng con

Cám ơn bà đã đẻ thêm thằng con đặt tên nó là Nguyễn thiện Nhân Để mỗi ngày cứ lo lắng hỏi tôi Thằng con tôi đã mọc  răn g  chưa Nó có hỏi tôi không Ừ, nó mọc hai… Continue Reading →

Chưa già

  1. Tôi chưa già, em đừng gọi cụ ông Em cũng chưa già, đừng buồn tôi khổ Khi quả địa cầu triệu năm vẫn trẻ Thì ai bảo mình già, Không ! Ta chỉ  bảy  mươi hơn!

Thi hoài không đậu…

Một ngày 24 tiếng 3 tiếng  ta  đến trường Sáng  học bài  Chúa dạy Chiều học bài  Phật răn Thầy  kêu  tay  tôi đau Ta vội vàng nắn bóp Thầy kêu tôi muốn ói Ta vội vàng mang thau

Tự thưởng

  Thời trẻ tuổi: Cô hàng chợ Huyện mơ gì nhỉ Mà sao im lặng như tương tư Tôi biết đêm rồi không chó sủa Và tôi cũng dệt những  cơn mơ… Tôi thưởng cho tôi từng hớp một Cốc… Continue Reading →

Và già lão bây giờ thành thơ dại…

Có phải thường thường tuổi già hay lú lẩn Không đâu, họ  chuẩn bị  làm một cuộc tẩy trần Vầng trán  già lại lấp lại đường nhăn Và  già lão bây giờ trở thành  thơ dại…

Khi người ta…

Vậy mà hôm nay có một  người khách đến nhà tôi Ngậm thêm cánh hoa vàng   trong miệng Hay là Đức Như Lai sai nai hiền đến tặng Một lão già thi sĩ quá khổ đau ?

© 2019 Blog Trần Hoài Thư — Powered by Powered by WordPress.com.

Theme by Anders NorenUp ↑

%d bloggers like this: