Category Archives: theo em (truoc lan 3)

Theo em (10/3/2015)

Thứ Bảy, vợ chồng con cái thằng con trai từ tiều bang cạnh về thăm mẹ. Chúng tôi dự trù sẽ mang Y. đi ra ngoài, đến một nhà hàng mà Y. thích. Cha con gă5p nhau vào lúc 11 giờ tại nursing home. Vào phòng thấy Y. ngồi trên xe lăn. Đầu Y. nghẻo qua bên phải, chứng tỏ là phần thân thể trái đã bị ảnh hưởng nặng. Y. bảo là họ mới tắm nên ngồi xe lăn để tóc khô. Vui lắm. Vợ chồng con cháu đều tự họp quay quần. Mắt Y. sáng. Nhưng da mặt tái xanh. Chiếc đầu cứ nghỏe sang bên phải đến tôi tình, không thể ngồi thẳng.

Hôm nay cha con chúng tôi quyết định mang Y. ra ngoài vài giờ. Chúng tôi đẩy xe Y. ra cửa. Những người y tá, phụ y tá chia mừng ríu rít. Ít ra, chúng tôi muốn Y. vui mà quên đi những ngày đêm  trong cõi mồ âm u của căn phòng hẹp nhỏ. Tôi đã nhờ cô phụ y tá mang dùm chiếc áo ấm cho Y. Bởi hôm nay trời mưa, và lạnh khác thường.

Xe đậu sẳn ngoài cửa viện. Cha con tôi hì hục mang Y. vào xe. Trước khi bị stroke lần thứ ba, việc này tôi có thể đảm trách dễ dàng. Một mình tôi có thể giúp Y. vào băng sau mà chẳng cần tốn công tốn sức. Nay việc này quá đổi khó khăn. Thằng con tôi phải chui vào trong xe. Va tôi ở ngoài, mới có thể nâng đôi chân và cả thân thể Y. vào. Sau đó chúng tôi nịt belt cho Y.

Thằng con nói hẹn gặp tại nhà hang.

Xem Y. vui lắm. Lâu thật lâu Y. không biết gì về thế giới bên ngoài của viện dưỡng lão. Tôi không thể nghĩ ai lại có đủ sức can đảm nằm hoài trên giường 24/24, với toàn thân không còn di động. Vậy mà Y. đã năm như vậy. Tôi thì không còn sức để đưa Y. từ giường xuống xe lăn. Mặt khác Y. đang o83 trong tình trạng long care nên việc physcal therapy hết còn dành ưu tiên cho người bệnh. Medicare chỉ giúp vài tháng trị liệu. Và chỉ dành cho người ở trong tình trạng short care. Còn về lâu về dài như Y. thì không còn được áp dụng nữa.

Tôi hỏi Y bà thấy vui không. Nhưng không nghe tiếng trả lời. Tôi hiểu việc đàm thọai đối với Y. luc này rất khó khăn. Stroke lần này đánh thêm và tác hại vào giọng nói của Y. May mà Y. có thể thều thào, dù quá khó khăn vất vả.

Chừng vài phút sau tôi nghe tiếng ộc. NHìn vào kính chiếu hậu thấy Y. mửa xối xả. Hỏang hồn tôi t6áp xe vào lề đường và gọi khẩn cấp thằng con – lúc này đang lái xe theo tôi. Tôi bảo mẹ mửa, phải trở lại nursing home ngay.

Rồi chúng tôi trở lại viện dưởng lão. Cả thân hình quần áo Y. bị thức ăn nôn ọe lai láng, nhơ nhớp.

Sau đó tôi năn nỉ người phụ nurse giúp thay quần thay áo dùm cho Y. Bà y tá trách tôi tại sao lại mang Y. ra ngoài khi trời mưa lạnh. Họ có cớ để trách. Tôi có cớ để biện hộ. Nhưng mọi sự đã được giải quyết. Y. năm lại cùng chiếc giường quen thuộc. Bên cạnh là bà già Mỹ đen kêu la đêm ngày không ngưng nghỉ.

Bây giờ tôi muốn khùng. Tôi nghĩ đến trường hợp Phạm Duy. Ông có lý để về VN. Ít ra có người chắm sóc kỷ càng với đồng tiền của ông. Còn ở dây. với đồng tiền Medicaid mà chánh phủ xét và chấp thuận trả cho Y. , không thể cho phép Y. có phòng riêng ở một mình. Tự nhiên tôi nói với con tôi, thôi để ba mang mẹ về nhà. Con tôi lắc đầu: Ba thấy không. Nội cái chuyện mang mê vào xe mà ba và con còn khó khăn như vậy, thì làm sao ba một mình săn sóc mẹ được. Hơn nữa ba bị Gout.

Tôi không trả lời. Y. mở mắt nhìn tôi và nhìn con. Tôi không dám nói là bà già bên cạnh được y tá cho biết là sắp chuyển đến cái nơi dành cho những người chờ đợi ra đi khi tôi khiếu nại về cả đêm Y. bị trắng mắt vì tiếng kêu la thảm thiết của bà ta. Bà y tá khuyên tôi nói với Y. là nên kiên nhẩn. Một tuần thôi.

Còn phần Y. thì sao?

Sao mà cứ bất hạnh này tiếp tục đến bất hạnh khác cứ chụp xuống Y.  vậy cà ? Ngay cả vài giờ  mà chúng tôi mong ước ?

 

 

THeo em bỏ núi về châu thổ….

Theo em bỏ núi về châu thổ
Bỏ mán về kinh làm rễ xa….

Vậy mà đã hơn bốn mươi năm có lẽ, tôi theo em. Để kỷ niệm một ngày trong đời, hôm nay, mùa xuân hoa nở thắm trước nhà, màu hồng dịu, nhạt chứ không thắm đỏ như màu son cô gái giang hồ, và cỏ xanh mượt, và trời trong, và nắng vàng, và cái ấm đầu tiền sau một mùa đông tuyết giá… Ngày ấy, tôi theo em… Chàng rễ ngác ngác ngơ đò máy ngược/Hồn quê hương khói cuộn sau nhà  bây giờ trởi thành lão già cọm, râu trắng, tóc bạc phơ, đang theo em như bóng vói hình, dễ chừng theo cả hơi thở,…
Mang cho Y. cái áo ấm. IKEA nằm bên bờ sông Hudson nên gió dữ, bà nên mặc áo ấm, lạnh lắm. Rồi cầm cái tay trái , cầm cái bàn tay 5 ngón bây giờ co quắp lại như chân vịt chân gà bị luộc, để từ từ bỏ vào ống tay áo, rồi từ kéo bàn tay, lần những ngón tay ra khỏi ống áo… Rồi bắt đầu mới xỏ tay phải vào ống áo phải. Y. có thể xỏ vào một mình… Sau đó, để Y, cùng với chiếc xe lăn, ra ngoài driveway, rồ máy xe, kéo cửa kính sau xuống. Đây là chỗ để Y. sẽ vịn giữ thân hình, trước khi vào trong thân xe băng sau.

Theo em. Không còn theo hình theo bóng mà theo chân theo tay… Bắt đầu tìm cách cho Y. xuống tam cấp. Chân bước không được, thì bắt Y. bước chân phải xuống, rồi ôm cả chân trái như ôm cả khúc gỗ khúc cây để đặt nó xuống  nền cùng  với chân phải cho có đôi. Vừa ôm vừa ra lệnh: Để chân phải xuống. Giữ lan can cho chặc… Ôi cái chân trái khổ nạn, cái tay trái đình công… Tôi thương Chúa vì Chúa đã hôn chân nguời, tôi không hôn mà nâng lên, mà đưa xuống, mà đặt rất nhẹ nó trên nền xi mănng… Tôi nâng cả cái khổ nặn của một kiếp người cho một lần gánh lấy trước khi từ biệt… Mà thôi.  một xe lăn thứ hai đã đậu sẵn dưới bậc thềm, và tôi lại đỡ Y vào xe, để đẩy ra Driveway… Lại đỡ Y. đứng dậy, bắt Y. vịn vào cửa kính xe, đẩy cả mông vào trong, cho mông ngồi trên mé băng xe, và từ từ ôm cả hai chân, chân phải trước, chân trái sau, sao cho hai chân lọt vào trong xe….Rồi nịt belt, rồi xếp xe lăn cho vào sau trunk…

. Mình không có xe lớn. Nhà mình không có ramp. Mình không có phụ tùng đặc biệt để đưa ngườii bất lực vào xe dễ dàng, thì đành theo em, bằng hai tay này mõi, hai chân này quịi. Miễn  sao cho em vui…

Lái xe như lái cho người du lịch. Chậm. Cửa xe kéo xuống. TRời đẹp làm sao. Đấy bà thấy hàng cây đào nở hoa rợp đường hay không… Y say mê nhìn cảnh tượng bên ngoài. Hình như cả năm Y. mới được dịp ngồi lại trong xe. Trước đây, khi Y. chưa có thêm trận stroke thứ hai, thì chúng tôi hay đi ra ngoài, sau này, thì hết cách. Trước đây dùng gậy bốn chân để lê từng bước, thì bây giờ, có gậy một ngàn chân cũng vô ích…

Làm sao Y. biết suốt ngày suốt đêm tôi suy nghĩ cách để mang Y. xuống bốn bực thềm và ngược lại. Nếu có một người phụ thì hai người cùng khiêng cả xe lăn như khiêng kiệu, thì quá dễ. Đằng này chỉ có một mình tôi. Nhưng tôi không thể để Y suốt ngày nằm trên giường mê mệt. Tôi phải mang Y,. ra ngoài… Và tôi đã bắt thêm những thanh vịn trước cửa trong nhà, làm sao để Y. có thể cầm mà chiếc xe có thể đặt ngay vào mông để Y. ngồi xuống.

Người bệnh đột quị như một khúc cây nặng kinh khủng. Thử nhấc một đồ vật chừng 30 lb cũng thấy lã người, huống gì cả trăm lb. …

Vậy mà, tôi đã có cách.Từ cách đưa người lên giường, mang người xuống giừong, hay vào nhà cầu hay thay quần thay áo thay tả… Nhanh và gọn, ngay cả ngưiời chuyên nghiệp về therapy cũng phải trố mắt kinh ngạc.

Giờ đây, trí tuệ cũng giúp tôi cách mang Y. xuống bốn bực thềm, và lên bốn bực thềm, cách làm sao đưa Y. vào ngồi trong lòng chiếc xe nhỏ hẹp thay vì xe van hay xe lớn có chỗ dành cho người bị tàn phế.

Chúng tôi có một buổi trưa rất êm đềm. Y. thích cá Salmon, còn tôi thì caphê… Ăn xong, tôi đẩy xe gần cửa kính để Y. nhìn ra phi trường Newark. Mấy năm xa nó thấy nhớ lắm những con taù cầt cánh… Số phần giờ đã an bài. Hạnh phúc càng lớn khi nó được nẩy sinh từ khổ nạn. Dù hai tay muốn run, đầu óc muốn quay cuồng, hai chân muốn quị khi đỡ Y. nhưng thấy Y. ăn ngon, luôn luônnói hôm nay vui quá…. thì lòng mình cũng bát ngát niềm vui.

Thỉnh thoảng tơi nhận E mail từ bạn bè thương tình chỉ giúp tôi cách thức điều trị, ngay cả đọc kinh, cầu nguyện, ngay cả nói về một hai vị lương y Hoa dà thời nay… tôi cám ơn… Ít nhất là ba ngưiời tới nhà tập Physical therapy cho Y. nhưng cũng đành chịu thua. Tôi cũng đã cxho Y. thử những lọai thuốc mà ngườii ta đồn là th6àn dưôc, một viên tể đến $170, nhưng càng làm cho nỗi lo lắng của mình tăng thêm gấp bội. Bởi ảnh hương của của thuốc đã làm độ đường tăng vọt lên đến mứv lo ngại phải đi emergency…. Giờ tôi không còn tin vào ai nữa. Mà tin vào tôi.
Mỗi ngày tôi cộ mang cho Y. niềm vui. Mỗi ngày tôi dấu Y. nỗi buồn của tôi. Mỗi ngày tôi tự tìm lấy lời giải cho một bài toán quá khó không thể giải quyết được từ cổ tới kim. Có ngày Y. bước đi rất khó, bước chân trái không thể nhấc lên. Có ngày bước chân có thể nhắc được nhưng bước nghiêng vào phía trong, và cũng có khi bước chân bình thường như người sa91p hồi phục. Đó là lúc chúng tôi quá đổi vui mừng…. Đó là lúc Y. miơ một chuyến đi xa….

Chuyến đi nào cũng là chuyến đi. Dù xa hay dù gần. Gần mà quá xa như Y bây  giờ. Ngay cả căn phòng ngủ của Y mà hơn hai năm nay Y. vẫn chưa vào nằm lại. Còn xa, như VN, thì quá gần với tôi. Vì đối với tôi, tôi về thăm nó ngày và đêm, có khi troing giấc ngủ, có khi lái xe, có khi nghe lại một bản nhạc….

Và có lẽ gần gũii nhất là cái chết. Trời kêu ai nấy dạ. mà.

Có phải vậy không….

(Hình chụp Y ngồi ở IKEA, protected vì lý do đặc biệt, xin thông cảm)

Theo em ( April-15-2015)

Hôm qua, bà phụ trach phòng nhận người ở nursing home gọi yêu cầu cho danh sách của bác sĩ gia đình, của văn phòng săn sóc tại gia, và công ty bảo hiểm sức khỏe. Có nghĩa là họ sắp nhận Y. vào nhà dưỡng lão.

Viết đến đây, thú thật mắt tôi như khóc. Tôi mừng lắm. Y mừng lắm. Vì bấy lâu nay chúng tôi mong đợi. Tôi lo cho Y nếu chẳng may tôi ngã ra, hay có vấn đề gì thì lấy ai săn sóc. Còn Y. thì lo cho tôi, muốn giấc ngủ của tôi không bị đánh thức, muốn tôi có giờ rảnh, hay muốn tôi bớt cực. Nhất là thỉnh thoảng chúng tôi nghe tin vài người bạn hay quen biết tự nhiên nằm xuống hay bị đưa vào bệnh viện cứu cấp….

Vậy mà bây giờ, tôi muốn Y. đừng vào. Tôi muốn chăm sóc Y. mãi mãi. Việc chằm sóc tôi đã quá rành, hơn hai năm rồi. Không còn cảm thấy vất vả như trước.  Còn nữa. Nếu Y. vào đấy, đâu có TV để giải khuây. Đâu có đồ ăn VN mà cô giúp đỡ người Việt chúng tôi nhờ nấu dùm mang đến nhà… Đâu còn những lần tôi tập Y. đi, đỡ cả thạn người lên giường hay xuống giường, hay mang Y vào nhà bếp xúc miệng đánh răng…

Hôm qua, Y. bấm chuông kêu tôi. Tôi đến bên giường hỏi, bà cần gì. Y. nói: Tôi nhớ lời ông nói là cứ đếm mùa hoa Honey sucker nở là chúng mình cùng đến bên cửa sổ nhìn hoa. Nghe cả vườn thơm lừng hoa honey sucker. Tự nhiên tôi khóc… khi nghĩ đến một ngày tôi phải rời đây..,

Vậy đó. Ngày của chúng tôi là như vậy đó. Có lẽ tôi sẽ không còn làm TQBT nữa, dù mực giấy đã chuẩn bị, dù cả tập đã được layout, dù bài vở xem như đầy đủ…

Tôi phải làm gì đây. Hở ?

Đưa nàng về dinh

Hôm qua là một ngày vui của chúng tôi. Lần đầu tiên sau gần một năm có lẽ, tôi mới có dịp chở Y. đi IKEA, cách xa nhà khoảng một tiếng đồng hồ. Y. ao ước được lên đấy để  kêu cá samon, và uống nước trái dâu đặc biệt nhập cảng từ Thụy Sĩ….

Sau khi nịt belt cho Y. và xếp xe lăn bỏ đằng sau trunk, tôi  rời phòng mạch của bác sĩ lái đến Ikea. Buổi sáng không phải ngày cuối  tuần, nên bãi đậu xe vắng. Tôi tìm một chỗ đậu dành cho  phế nhân,  rồi mở cửa xe, kéo cửa kính xuống để Y. có thể vịn mà đứng. Sau đó tôi cố đứa chiếc wheelchair  ngay sau mông của người bệnh. Khi thấy bảo đảm, kêu Y. ngồi xuống.  Rồi  bắt đầu đẩy xe vào trong IKEA.

Tôi tìm một chiếc bàn khuất với lối đi rộng cho Y. ngồi. Tội kêu nhiều lắm. Thấy gì cũng kêu. Cả năm nay nào biết những món ăn mà mình từng thưởng thức trước khi Y. bị bạo bệnh. Thấy Y. ăn ngon, lòng vui. Vui nên uống hai ly cà phê một lúc. Cà phê Ikea ngon hơn những tiệm khác mà tôi đã uống.

Cuối cùng, cũng phải đưa nàng về dinh. Vừa lái xe vừa nghĩ cách làm sao để mang ngườii bệnh lên bốn bực thềm. Xuống thì dễ. Mà lên thì khó gấp bội. Y, nói xem có ai đi qua đường nhờ họ tiếp dùng, cho họ $5. Hay nhờ ông mập trước nhà mình giúp… Tôi nói ừ. Nhưng biết rất khó. Chúng tôi đã chọn nơi này là chỗ dung thân, thì phải chấp nhận. Không thể trách cứ ai. Không thể nói là tại sao mình lại đi ìím một nơi không có cộng đồng, không thấy bóng ngưiời VIệt để mà nương thân…

Tôi đậu xe trên Driveway. Mở cửa nhà, đặt cái wheelchair thứ hai ngay ở cửa ra vào.

Không ngờ, mọi sự trở nên dễ dàng ngoài sự tưởng tượng lo lắng của tôi. Khi Y. đứng, một tay vịn lấy lan can, tôi ra lệnh: “chân phải cất lên”. Y. nghe lệnh, đưa chân phải lên bậc thềm. Tôi giữ cả  thân Y. để khỏii mất thăng bằng, sau đó mới dùng tay mình cầm lấy  cả chân trái của Y – chân bị liệt- mà đưa lên. Sau đó lại tiếp tục hô: “Chân phải bước lên”. Cứ thế cho đến bậc thềm cuối. Và tìm cách đưa Y. vào cửa. Bắt Y. cầm chặc cái sà ngang. Sau đó đẩy xe ngay vào phía mông. Kêu Y. ngồi xuống.

Đấy, một ngày của tôi là thế. Vẫn bao nhiêu chuyện chẳng có gì mới mẽ. Vậy mà chúng tôi xem như là ngày đặc biệt. Bởi những klhó khăn xem như có lời giải. Y. ngủ li bì sau khi tôi đưa Y. lên giường. Y,. nói Y. vui lắm. Sao mà ông giỏi quá/.

Tôi nói: Vậy bà tin tôi hay là tin thằng Ron.

Dĩ nhiên là tin ông.

Tại sao tôi hỏi Y.  một câu như thế. Số là người physical therapy đến nhà tập Y trrước đây cứ dặn tôi là khi tập Y. lên hay xuống tam cấp luôn luôn để chân trái trước. Tôi cải làm sao lại để chân trái trước. Nó bị liệt. Nó làm sao chống đở cả thân hình cả trăm pound ? Chân phải chứ ?

Y. thì tin Ron nói đúng. Vì Ron là chuyên viên.

Bây giờ tôi đã có dịp chứng minh là Ron nói sai.

Y. nói: Mai mốt mình đi nữa nghe ông.

Tôi cười. Nhưng tôi biết, kể từ nay tôi sẽ phải vất vả hơn vì câu khen của Y.