Theo em (10/3/2015)

Thứ Bảy, vợ chồng con cái thằng con trai từ tiều bang cạnh về thăm mẹ. Chúng tôi dự trù sẽ mang Y. đi ra ngoài, đến một nhà hàng mà Y. thích. Cha con gă5p nhau vào lúc 11 giờ tại nursing home. Vào phòng thấy Y. ngồi trên xe lăn. Đầu Y. nghẻo qua bên phải, chứng tỏ là phần thân thể trái đã bị ảnh hưởng nặng. Y. bảo là họ mới tắm nên ngồi xe lăn để tóc khô. Vui lắm. Vợ chồng con cháu đều tự họp quay quần. Mắt Y. sáng. Nhưng da mặt tái xanh. Chiếc đầu cứ nghỏe sang bên phải đến tôi tình, không thể ngồi thẳng.

Hôm nay cha con chúng tôi quyết định mang Y. ra ngoài vài giờ. Chúng tôi đẩy xe Y. ra cửa. Những người y tá, phụ y tá chia mừng ríu rít. Ít ra, chúng tôi muốn Y. vui mà quên đi những ngày đêm  trong cõi mồ âm u của căn phòng hẹp nhỏ. Tôi đã nhờ cô phụ y tá mang dùm chiếc áo ấm cho Y. Bởi hôm nay trời mưa, và lạnh khác thường.

Xe đậu sẳn ngoài cửa viện. Cha con tôi hì hục mang Y. vào xe. Trước khi bị stroke lần thứ ba, việc này tôi có thể đảm trách dễ dàng. Một mình tôi có thể giúp Y. vào băng sau mà chẳng cần tốn công tốn sức. Nay việc này quá đổi khó khăn. Thằng con tôi phải chui vào trong xe. Va tôi ở ngoài, mới có thể nâng đôi chân và cả thân thể Y. vào. Sau đó chúng tôi nịt belt cho Y.

Thằng con nói hẹn gặp tại nhà hang.

Xem Y. vui lắm. Lâu thật lâu Y. không biết gì về thế giới bên ngoài của viện dưỡng lão. Tôi không thể nghĩ ai lại có đủ sức can đảm nằm hoài trên giường 24/24, với toàn thân không còn di động. Vậy mà Y. đã năm như vậy. Tôi thì không còn sức để đưa Y. từ giường xuống xe lăn. Mặt khác Y. đang o83 trong tình trạng long care nên việc physcal therapy hết còn dành ưu tiên cho người bệnh. Medicare chỉ giúp vài tháng trị liệu. Và chỉ dành cho người ở trong tình trạng short care. Còn về lâu về dài như Y. thì không còn được áp dụng nữa.

Tôi hỏi Y bà thấy vui không. Nhưng không nghe tiếng trả lời. Tôi hiểu việc đàm thọai đối với Y. luc này rất khó khăn. Stroke lần này đánh thêm và tác hại vào giọng nói của Y. May mà Y. có thể thều thào, dù quá khó khăn vất vả.

Chừng vài phút sau tôi nghe tiếng ộc. NHìn vào kính chiếu hậu thấy Y. mửa xối xả. Hỏang hồn tôi t6áp xe vào lề đường và gọi khẩn cấp thằng con – lúc này đang lái xe theo tôi. Tôi bảo mẹ mửa, phải trở lại nursing home ngay.

Rồi chúng tôi trở lại viện dưởng lão. Cả thân hình quần áo Y. bị thức ăn nôn ọe lai láng, nhơ nhớp.

Sau đó tôi năn nỉ người phụ nurse giúp thay quần thay áo dùm cho Y. Bà y tá trách tôi tại sao lại mang Y. ra ngoài khi trời mưa lạnh. Họ có cớ để trách. Tôi có cớ để biện hộ. Nhưng mọi sự đã được giải quyết. Y. năm lại cùng chiếc giường quen thuộc. Bên cạnh là bà già Mỹ đen kêu la đêm ngày không ngưng nghỉ.

Bây giờ tôi muốn khùng. Tôi nghĩ đến trường hợp Phạm Duy. Ông có lý để về VN. Ít ra có người chắm sóc kỷ càng với đồng tiền của ông. Còn ở dây. với đồng tiền Medicaid mà chánh phủ xét và chấp thuận trả cho Y. , không thể cho phép Y. có phòng riêng ở một mình. Tự nhiên tôi nói với con tôi, thôi để ba mang mẹ về nhà. Con tôi lắc đầu: Ba thấy không. Nội cái chuyện mang mê vào xe mà ba và con còn khó khăn như vậy, thì làm sao ba một mình săn sóc mẹ được. Hơn nữa ba bị Gout.

Tôi không trả lời. Y. mở mắt nhìn tôi và nhìn con. Tôi không dám nói là bà già bên cạnh được y tá cho biết là sắp chuyển đến cái nơi dành cho những người chờ đợi ra đi khi tôi khiếu nại về cả đêm Y. bị trắng mắt vì tiếng kêu la thảm thiết của bà ta. Bà y tá khuyên tôi nói với Y. là nên kiên nhẩn. Một tuần thôi.

Còn phần Y. thì sao?

Sao mà cứ bất hạnh này tiếp tục đến bất hạnh khác cứ chụp xuống Y.  vậy cà ? Ngay cả vài giờ  mà chúng tôi mong ước ?

 

 

Chờ chuông wireless (2)

2.

Cục u đã nổi trên đầu, gần ót
Nó cồm cộm khó chịu. Sờ vào đau.
Thằng con khi sờ vào cũng bảo không sao đâu ba.
Lê Hồng Thuyên cũng nói là không sao vì nó đau. Nếu ung thư thì nó không đau. LHT ra61tco1 kinh nghiệm về việc này.
PCH bảo là phải đi bác sĩ gia đình  để giới thiệu làm biopsy.
Y. bảo tại ông ăn bậy, nên cư thì bớt.

Vâng, tôi tin nó là lành
Vậy mà tại sao tôi lại lo
Nhưng mà nếu tôi di khám

Lỡ mà có gì thì sao?

Làm sao tôi có thể tiếp tục chăm sóc bà được.
Làm sao tôi có thể mỗi ngày nghe chuông wireless được
TÔi đang cần bà

Dù để nghe những muộn phiền hơn là niềm vui
Dù để thấy những màu đen, màu xám hơn là màu hồng, màu xanh
Để ngưởi mùi khai của nước tiểu hơn là mùi thơm của da thịt

Tôi đang cần bà
Nếu không có bà

Tôi sẽ sa ngả
Tôi sẽ bĩ chìm vào một màu đen nhầy nhụa bùn, dầu căn

Ôi, wireless

Tôi ds9ang chờ bà bấm đây
Cứ bấm đừng lo cho tôi thức giấc
Đừng ngại tôi phải bỏ dỡ bài văn hay bài thơ

Tôi đang chờ chuông wireless đây, bà ơi

 

Thơ khi đứng vịn em trong nhà vệ sinh

Tay này giữ vai bà
Tay kia cầm giấy sẵn
Bà đừng lo té ngã
Cứ thong thả tôi chờ

Cứ hít vào thở ra
Cho lòng mình thanh thản
Cho nỗi buồn khổ nạn
Trút ra khỏi tay chân

Con ve kêu mùa hè
Lòng tôi kêu mùa khổ
Em ơi, em hãy ngủ

Ừ quên,em hãy thở
Cho nỗi buồn trút ra

 

Nói chuyện với PVN

Hôm nay bạn gọi ta sau hai tháng trời bặt tiếng
Ta bắt bạn kể lại những gì bạn về VN
Ta bắt bạn kể về con đường Nguyễn thị Giang
con đường Hàng Me, sân Vận Đông quán cơm âm phủ
Ta biết ta chỉ hỏi để mà hỏi
Bởi vì chúng đâu còn nữa
Chúng biến mất từ lâu

Như mẫu tin sáng nay trên Yahoo
Học sinh Trung Hoa bây giờ hầu như đề quên biến cố Thiên An Môn cách đây 25 năm

Phải, ta rời Huế đã  hơn 40 năm
40 năm thì còn gì để mà bơi tìm vết tích

Hôm nay bạn gọi ta, hai lão gia chao ơi nhiều điều để nói
Bạn khoe là bạn có mang về làm quà cho ta Kẻ Lạ Ở Thiên đường của Simone Well Phùng Thăng dịch

Bìa ép láng, khâu chỉ đàng hoàng
Bạn kể anh em ở Saigon, Phan Phiết, Tuy Hòa, Huế đều tỏ lòng ngưỡng phục số chủ đề Phùng Thăng
Họ nói họ chỉ biết Phùng Thăng một cách mơ hồ bây giờ mới biết rõ tực tài

Tội nghiệp cho người nữ dịch giả tài hoa phải chết thảm

Bạn kể bạn mang về 15 số TQBT, mà có người dành lấy 3 tập.

Bạn kể cả ba tập số 57,58,59 được chuyền nhau trong đám giỗ.

Vui  quá đi thôi

Bạn khiến ta phải lục tủ lạnhtìm chai bia

khui và nốc sảng khoái vô cùng

Ta say vì lâu quá ta không uống rượu

rồi lăn ra ngủ

Khiến nửa đêm  bà Y. bấm chuông kêu ta mấy lần ta không nghe

Bà hoảng sợ vô cùng

Không biết ta mệnh hệ gì

Trời ơi, chỉ có cách nhau một vách tường

mà như giới ranh của hai thế giới

Ôi đời sao lại thảm vậy cà

Muốn vui mà chẳng được

 

Này bà

 

 

Này bà, hãy  can đảm lên đi
Để một ngày tôi sẽ chở bà về virginia ăn phở
Để tôi chở bà qua Philadephia ăn bánh xèo
Để tôi chở bà lên Cornell tìm lại cái xe bán ngoài trường, kêu bánh mì thịt nguội
Để tôi còn thăm bạn bè, tán dóc chuyện văn chương

Này bà, hãy can đảm lên đi
Thua keo này mình bày keo khác
Chân tay đòi đình công thì mình không cho chúng đình công
Bởi mình là chũ mà
Mình có quyền mà

(Nhưng mà mình tìm đâu ra thợ khác mà thay

Thôi thì ráng chịu vậy, nghe bà

mướn tôi thế cũng được)

 

Này  bà

Tôi mua cho bà đôi giày rộng cở rồi đó
Để bỏ cái brace vào dễ dàng
Để chân khỏi bị đau

Sẵn sáng chưa

Rán rán lên, tay phải cầm lấy cái canne

Để tôi xốc hai nách lên cho bà dễ dàng đứng dậy

Để tôi sửa lại cái chân trái cho ngay hàng

Để tôi một tay nắm lấy đai quần của bà,

phòng khi hữu sự

Này, bắt đầu,

Hãy gắng đưa chân trái lên

Lê lết cũng được

Gắng lên gắng lên đi

Nó ù lỳ, nó đòi nằm vạ, mình không cho

Phải gắng, phải gắng

Cứ nghĩ rằng mình sẽ bước được

Khi nghĩ như vậy, tức là não hoạt động

trigger vào sợi giây thần kinh

Như 5 số 7 nằm ngay trên cùng một đường trigger cả  một jackpot kếch sù  trên máy kéo

 

Jackpot thì có bao giờ có bởi chủ sòng bạc lúc nào cũng tham lam
Còn bà,

Ngày ấy sẽ đến

Bà can đảm

Nếu Không thành công thì cũng thành nhân

ngồi xe lăn

để tôi đẩy tiếp…

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ấm lòng (5)

Mùa xuân đã về hôm qua, mừng quá đi thôi. Sẽ không còn những cảnh co ro run rẩy lái xe đi chợ, hay vất vả khi tìm cách đưa vợ ra xe để đi đến phòng mạch bác sĩ. Tưởng tượng một lão ông vịn cho lão bà đi xuống thềm, dùng chân mình  đẩy vào cái chân đình công, bắt nó phải đi, một tay nắm lấy lưng quần, để đề phòng bị ngã. Đám y tá chịu thua khi tìm cách đưa Y. lên giường. Để tao. Tao biết cách làm. Này tay vịn vào thành xe lăn. Nào one two three, cả hai cùng mang sức lực. Một kẻ chỉ còn một chân mạnh cố nhấc cả thân mình lên. Một kẻ nhờ trời vẫn mạnh, kéo lưng quần lên, và kêu Y. cầm lấy cây gậy, để từ từ bước… Để từ từ tập như đứa bé mới tập đi, để từ từ ta nghe cả giòng suối vô lượng của mùa xuân chảy vào tràn trề, khi một ngày được thấy Y. ăn ngon miệng, hay một đêm ngủ ngon giấc. Để biết rằng, mình vẫn còn hạnh phúc, mình vẫn còn tha thiết với đời. Mình vẫn còn nồng nàn hơi ấm…

Cuối cùng mùa xuân đã thật sự về sau mấy tháng tuyết băng nghiệt ngả.  Sáng nay đi chợ, cố lựa cam ngọt cho Y. nhưng làm sao mà biết trái nào ngọt trái nào chua. Nào là Naval, nào là Sunkist, nào là Florida… Hỏi một bà Mỹ trong siêu thị. Bà Mỹ tốt bụng giải thích, ở đây khó tìm trái ngọt. Vì sao. Ngọt là khi nào cam nhận nhiều nắng. Còn vùng Florida, có khi lạnh cóng… À ra thế. Hèn gì cam Texas ngọt có tiếng.

Cám ơn bà Mỹ. Cám ơn những tháng ngày làm primary caregiver để càng biết tấm lòng của mẹ, của vợ, của người phụ nữ. Khi ta nấu món ăn mà thấy kẻ khác ăn ngon, thì ta khỏi cần ăn cũng cảm thấy no… Nhất là kẻ ấy là người bệnh mà ta là tên đàn ông bạt mạng giang hồ…

Nhớ lại thời ấy. Cái thời lảng mạng ngông cuồng, đi ra trận thì luôn đi đầu. Cái thời ấy ít ra cũng cho ta làm những bài thơ, để mỗi lần mùa xuân trở lại, thấy lòng mình cũng như nhấp hớp rượu đế thanh xuân:

Anh ở trên này, mây đùn mây

Anh ở trên này, mây đùn mây
Mây anh hốt, hốt hoài không hết
Chim thì ít làm sao nghe tiếng hót
Mà em thì xa, tiếng hát cũng xa

Anh hẹn lòng, trở về tháng ba
Mà tháng giêng bị thương nằm bệnh viện
Đêm nổi khùng nhìn hoài nước biển
Tí tách rót vào thân thể thanh niên

Anh rời nhà thương, vết sẹo chiến trường
Tháng hai qua đèo đầy trời chim én
Chim đem mùa xuân trên vùng chinh chiến
Anh thấy lòng ấm lại, bâng khuâng

Kìa mùa xuân, em thấy gì không
Dưới đèo mênh mông một vùng hoa cúc
Cúc trắng cúc vàng để anh nhớ Tết
Tháng giêng mình, là tháng hai Tây

Tháng giêng mình ở đây mù sương
Đèo lên càng cao càng nghe tai ách
Chỉ có đàn chim, một đàn chim én
Ngực thon mềm, khiêu vũ đón mùa xuân

Để anh thì thầm, chúng ta tuy xa
Nhưng hồn vẫn gần nhau trong nỗi nhớ

Lính rừng
Anh là lính bộ binh
Giày da mòn trung thổ
Đời quẩn quanh sinh tử
Hầm hố pháo xung phong
Cổ áo một hoa mai
Mà mùa xuân chẳng biết

Gái đẹp chê lính khố
Tiểu thư mơ người hùng
Anh mang hai chiến thương
Lên rừng xem gái Thượng

Cái chồng nàng hãy bắt
Anh không cần bò trâu
Những đứa lên Trường Sơn
Thường những thằng ế vợ

Đêm giao thừa nằm giữ đường
cho thẩm thúy hằng
Dẫn một đàn con chiều xuống núi
Giao thừa. Không ai nhắc mà đau
Giao thừa hai tiếng đâm tâm não
Trừ tịch: poncho gạch lót đầu

Một đêm sao lại buồn như mếu
Muốn nổ tan tành cả cõi đêm
Giao thừa giao thừa ta xuống núi
Làm hiệp sĩ mù giữa cõi u minh

Giao thừa, ai đó mời ta rượu
Một nhấp, mà hồn tê tái ư
Anh bạn, nghe gì không, tiếng nhạc
Người ta đang nhảy đầm,
dạ vũ mừng xuân

Giao thừa mừng tuổi con heo bịnh
Xin của nhà dân làm cỗ xuân
Trung đội lập bàn thờ giữa mả
Ta khấn âm hồn
bảo bọc đàn con.

Vào Giêng
Tôi ở bên ni trời viễn biệt
Em xa. Xa ngái tận phương trời
Ở đây tuyết trắng giăng mờ ngõ
Tháng giêng em và tôi hai nơi

Nơi quê nhà trời đã vào xuân
Em nơi nào, Sài Gòn, Qui Nhơn?
Tôi qua Nữu ước trời không độ
Khuấy cốc cà phê đặc nỗi buồn

Em nơi nào, nắng có vàng không?
Cho tôi về thăm lại Ban Đông
Những đồi hoa tím, đồi sim tím
Tím theo từng cây số nhớ nhung
Em nơi nào, chim én về không?
Trời quê hương lúa trổ đòng đòng
Cho tôi nhớ lại mùa xuân cũ
Em đã theo đời tôi ruổi rong

Em nơi nào, hương sứ còn vương?
Tôi có người yêu đẹp lạ thường
Đêm tối miền cao trời thấp lại
Muôn sao trời cũng chụm yêu thương

Em nơi nào, rừng có lao xao?
Trời mù sương, bóng em gầy hao
Tôi đi để lại người em nhỏ
Giữa rừng hoa quì vàng chiêm bao

Xin em hãy lại căn nhà cũ
Giúp mẹ tôi lau màng nhện giăng
Cố thử xem giùm trong một xó
Đôi giày há mõm thuở thanh xuân

Xem thử trong giày còn hạt cát
Của những ngày tôi lội thăm em
Xem thử đế giày còn bẹt gót
Của những ngày gian khổ lênh đênh

Em nơi nào, ở nơi nào nhỉ
Trời đã giêng rồi, em biết không
Tôi qua Nữu Uớc ngày không độ
Gọi cốc cà phê, lạnh nỗi lòng

Lạnh thêm nỗi nhớ trùng trùng
Tìm đâu hương cũ giữa dòng viễn khơi

Theo em (90) :Ghi vội buổi sớm

Nguon: Internet
Hinh Internet

Đêm qua tôi bị chuông gọi ba lần. Lần đầu 9.30 PM. Lần hai 11:30 PM và lần ba khoảng 1:30 AM. Hậu stroke đã tạo nên những biến chứng chưa bao giờ có trong người bệnh trước đây, Tôi vừa làm vệ sinh cho Y. vừa nói với chính mình: May mắn cho mày lắm, mày biết không? Mày không ăn chay, chẳng thuộc lời kinh, mở miệng ra là chửi thề, đầu óc toàn là chứa toàn rác rến, bụi bậm, còn trái tim thì lúc nào cũng phẩn nộ thét gào… Mày hãy coi chừng. Có ngày mày sẽ như Y., để mà chẳng có ai săn sóc mày đâu…
Bây giờ tôi quá quen. Quen để mà ngẩng đầu. Quen để mà nuốt nước miếng. Cám ơn Y. đã tập tôi biết dằn những tiếng la tiếng hét tiếng rủa vào trong cổ nghẹn, mà biến thành những giọt lệ thầm, những xót thương, và chấp nhận. Cám ơn Y. để tôi hiểu thấm thía  về những đau đớn tột cùng khi Chúa bị đóng đinh trên Thập Tự Giá.

Phải. Khi dìu Y. bước. Tôi đã bước thật chậm, thật từ từ. Có khi mệt quá, tôi nhắm mắt. Có khi đứng canh giữ Y. để Y. đánh răng xúc miệng, một tay cầm lấy cánh tay trái khổ nạn, tôi dựa  đầu vào cửa tủ lạnh – đặt cạnh bể nước, và nhắm mắt. Tôi muốn bù lại giấc ngủ quá thiếu, dù chỉ vài phút. Có khi tôi dìu Y. đi, mà tâm trí thì nghĩ về một một vấn đề. Tôi phải lợi dụng thời giờ. Và không gì bằng trong lúc bước bên cạnh Y., chậm hết sức chậm, tôi nghĩ ngợi.

Tôi đang nghĩ về số 58 của Thư Quán Bản Thảo dự trù phát hành vào tháng 12 cuối năm này. Chủ đề là Giáng Sinh và tính nhân bản trong văn chương miền Nam. Tôi đã nhờ NM thông báo và xin bài vở những bạn bè thân hữu. Nhưng đến giờ phút này tôi vẫn chưa viết được một chữ. Tôi cần phải suy nghĩ. Tôi cần phải đọc những sáng tác cũ trước 1975. Tôi cần phải gậm nhấm những nỗi đau thấm thía. Giữa một niềm hãnh diện về một nền văn chương thời chiến lẫy lừng và một miền Nam bị cướp đọat, phải chọn bên nào?  Sưu tập, bới lại từ đống tro tàn những di sản văn chương miền Nam để làm gì ? Ném hòn đá vào mặt sông, sóng lan, lòng đau, nhưng nào ai để ý. TRời xanh mây hồng, bờ xa mời gọi. Hạ Long, Saigon, Vũng Tàu Dà Lạt tấp nập người về… Xin cảm ơn những người mà tôi xem là em, là bạn. Tôi cô đơn lắm. Tôi tủi thân lắm. Tôi yêu đời lắm, yêu đến đô tôi không còn biết gớm ghiếc cục phân người. Lưng tôi khom nặng những chồng sách, chồng TQBT… Tôi đã trả giá quá nhiều cho hai chữ cuộc đời. Tôi cũng bị trả quá nhiều cho hai chữ VN.
Nhưng mà, xin đừng thương hại tôi. Tôi đâu có bị đóng đinh như Chúa đã bị. Cái khổ nạn của Ngài còn vạn vạn lần hơn nỗi đau của tôi.

2.

Hôm nay bước chân Y. trở lại hơi bình thường so với mấy ngày trước. Chẳng có phép lạ gì hết. Tôi đã tìm ra lời giải. Năm hay ngồi hoài thì máu ít lưu thông, nhất là  đối với một cái chân đang dò dẩm tập đi, tập bước, tập nhấc lên, nhấc xuống, tập làm sao để cho cái bàn ngay ngắn xuống nền nhà,,,, Tôi đã thử cho Y. mang Brace để chân ngay, và bàn chân khỏi nghiêng khi bước. Nhưng Y. kêu đau, không thoải mái chút nào. Tôi thử tập đưa chân trái lên xuống khoảng 20 lần. Mỗi lần đưa lên, tôi kêu Y. đạp vào bàn tay tôi, bây giờ chống vào bàn chân của Y. Vậy mà cũng có kết quả. Có nghĩa là bước đi không còn bị khó khăn nữa. Tôi đã tận dụng trí tuệ. Và đã thành công.

Học trò của tôi đã không ngớt cám ơn tôi khi tôi dạy cách này trước khi bắt đầu tập bước.

Tự ca ngợi mình là điều không tốt. Nhưng mà:

Ở một nơi của thành phố này
Máu của người lính đã đổ
đã khô,
Và sẽ phai đi dấu vết
và sẽ bị lãng quên

Tôi là người làm thơ
nên có bổn phận ca ngợi người lính vô danh ấy

Nhưng người lính vô danh ấy là tôi
Vậy thì xin cho tôi tự ca ngợi tôi
Có gì đâu kiêu ngạo ?

(Niềm tự hào buồn bả)