Category Archives: Ghi voi

Cuối cùng tôi đã tìm được nó…

Tôi đã tìm  được nó, con nai từng là nạn nhân của  lũ người hung bạo ! Khi  không có một đám ba người mang  đến máy cắt cỏ, máy tỉa lá, cành, bụi rậm ầm ầm liên thanh, , vang rền tứ phía khiến nó từ trong bụi ở  sau vườn phải kinh hôn bạt vía,  bất lực khi cố thoát khỏi bờ rào sắt cao quá đầu người. Và sau khi bọn người ấy đi rồi, nó mới hết hồn, đứng nhìn tôi. Tôi thấy cả mỏm nai, trán nai, tươm đầy máu me. Tôi biết nó đau lắm. NHất là nó đã lũi vào cái bụi gai rậm, mà có lần tay tôi bị vướng, nhức đau không thể tả. Nhưng nó không cho tôi đến gần. Nó sợ loài người. Tôi chỉ còn cách là lùa nó ra ngoài lộ. Nó còn bé quá. Lưng đầy đốm trắng chứng tỏ nó vẫn chưa trưởng thành.


                 Sau cơn  địa chấn. (Cả mỏm nai bị thương tích đầy máu)

 

Kể tử buổi ấy, tôi đổi lộ trình tuyến đường  quen thuộc  mà tôi vẫn hay dùng khi đi thăm nuôi bà xã ở viện dưỡng lảo. THay vì còn đường chính là Terrill, lộ hai lane rộng, vận tốc cho phép là 40 miles một giờ, tôi lại chọn con đường rừng nhỏ hẹp vận tốc cho phép chỉ 25 miles một giờ mà đi. Vừa lái vừa nhìn hai bên, cố tìm con thú đáng thương.  Tôi muốn thấy con thú với những đốm tròn trắng như bông trên thân. Tôi muốn lòng tôi an tâm khi biết là nó vẫn còn bình yên.
Và khi trở về từ nursing home cũng vậy. Tôi chọn đường trong rừng mà lái. Cả một tuần như vậy, một ngày 4 lần  cùng một tuyến lộ, giữa những rừng sồi, rừng phong bát ngát, qua những trủng cỏ xanh mênh mông hay những mái nhà  cô độc, chung quanh, trước sau là bãi cỏ xanh tươi, nhưng đầu óc tôi cứ miên man nghĩ đến con nai bé nhỏ đứng nhìn tôi sau vườn.  NHìn vậy nhưng vẫn cò một khoảng cách lớn. Bởi vì nó là con thú nhút nhát nhất, dại khờ nhất. NHút nhát thì Trời cho nó đôi tai thật thính và bốn chân thật cao để dễ dàng phóng. Còn dại khờ thì trời không cho. Bởi đôi mắt không phân biệt được hai ánh đèn pha của chiếc xe chạy trên đường, bởi đôi mắt  không nhận ra muôn vàn nguy hiểm khi phóng vào một chiếc xe đang lao đến…
Có khi lối tự sát này đã gây tai nạn thảm khốc cho người ngồi trên xe. Bởi vậy, trên con đường rừng, thỉnh thoảng vài bảng  coi chừng nai phóng qua đường được dựng lên  để cảnh cáo tài xế….

Từ sự đổi lộ trình, đưa tôi đến thói quen là mỗi lần qua một công viên nhỏ gọi là Sleepy Hollow Park, tôi hay dừng xe lại, để vào công viên mà ngồi trên băng đá. Hoàng hôn với bầy ngỗng trời hay vị trời tụ bầy trên bờ hồ, một fontaine nước nhả những tia nước bắn lên cao, hồ đầy lục bình. NHớ đến Y. ước ao được ăn cá rô. Chắc hồ này nhiều cá rô lắm. NHưng không thể. Qui luật của công viên Mỹ rất nghiêm ngặt. Không cho phép câu cá trong công viên. Bất tuân sẽ ở tù như chơi.
Chính trong những giờ phút này, tôi mới thấy mình không còn cảm thấy cô đơn nữa. Tôi có một đất trời đang bao bọc lấy tôi. Tôi có những ân điển mà Thượng Đế đã dành cho tôi, trong tuổi già. Còn đòi hỏi gì nữa.  Khi không tôi có mặt tại đất Mỹ này. Khi không tôi có tất cả những gì mà loài người khao khát nhất là tự do, khi không tôi có một chỗ ngồi thật yên tĩnh, nhìn rừng, nhìn mặt hồ, nhìn hoàng hôn sắp lặn. Đây chính là một điền trang vĩ đại nhất. Mà chỉ có con người mới cảm nhận. Chỉ tôi nghiệp cho con nai của tôi. Nó như thế nào. Có hồi phục hay là nằm phơi xác vì vết thương?  Phải chi giờ phút này, từ phía bìa rừng cuối công viên xuất hiện một bầy nai có chen lẫn một con có những bông đốm trắng trên thân, thì tôi vui biết bao nhiêu.

Cuối cùng, tôi ra xe lái về nhà. Đường nhà tôi nằm giữa  đường Leland và Terrill. TRước đây tôi vẫn hay dùng đường Terrill để trở về, khi gặp East 7 th street thì rẽ trái. Nhưng lần này vì lộ trình khác nên phải dùng đường Leland, gặp East 7 th  st. thì rẽ phải.
Lần  này tôi tìm gặp con nai tôi đang mong găp. Qua một đống thịt bầy nhầy  nằm giữa đường,  phủ lớp da đầy bông đốm trắng.

Gõ lòng

Mấy ngày nay tôi đổi hướng lái xe. THay vì chỉ biết một con đường quen thuộc ngắn nhất là Terrill, chỉ cần 7 hay 8 phút là đến Nursing home tôi lại dùng con đường chạy vào rừng. Tôi muốn tìm lại con nai có những đốm bông trắng trên thân. Từ lúc nó bị cái âm vang của máy cắt cỏ làm kinh hoàng khiến nó phải hoãng kinh  đâm đầu, chúi mõm vào hàng rào sắt, rồi vảo những bụi gai nhọn nhưng rất nhức vô cùng, để cuối cùng tôi phải tìm cách lùa nó ra đường cái để nó có thể trở lại với rừng. Kể từ buổi ấy, không ngày nào tôi mở cánh cửa sổ của phòng làm việc. Nhưng cả tuần không thấy một con nai nào bén mảng đến nhà tôi. Hay là chúng đã rao truyền là cái nơi tôi ở là một cõi dữ cũng nên.

Tôi làm sao để giải tỏa nỗi lòng minh. Cả một tuần, không thấy bóng một hai người bạn quen thuộc. Trước đây, có ngày chúng đến từng bầy, Có ngày chỉ một con lẽ loi. Chúng có mặt nhởn nhơ gặm cỏ, đôi tai vểnh lên trời. Và ở trong phòng, hai ngón tay tôi gõ trên keyboard, mà cứ nghĩ là âm thanh từ tiếng gõ hay từ những trang flipbook đã lót ra ngoài và đã được người bạn nai kia đón nhận như niềm chia sẻ. Vâng, tôi hiểu đây chỉ là một sự tưởng tượng. Nai và người là hai thái cực. Đôi tai của nai thính gấp 300 lần tai người, không phải để thưởng thức hay chia sẻ những tiếng gõ hạnh phúc của tôi – con người- mà là để cảnh giác đề phòng. Bởi nai không còn gì để tự vệ trừ đôi tai. Và bốn cái chân cao quá khổ. Nghe để mà chạy mà tránh.

Vậy mà, đến cả một tuần lễ không thấy một bóng con nai nào xuất hiện, chắc là chúng đã linh cảm về một hung thần ở căn nhà 719 này rôi. Làm sao tôi có thể giải oan cho tôi. Buồn mở cửa hòai không thấy bạn, tôi bèn lên xe lái vào rừng. Nhưng Sleepy Hollow thì quá bao la, cỏ và cây thì tràn ngập. Những ngôi nhà nổi lên như những cù lao xanh cỏ. Thỉnh thoảng tôi gặp những bầy nai đang gặm cỏ bên đường. Chúng nhìn thấy tôi. Có con hoảng sợ bỏ chạy. Tại sao vậy, Hay là chúng hiểu là chính con người là loài ác độc nhất trần gian này. Thà tránh thì tốt hơn.

Vậy mà hôm kia, buổi chiều, dưới cơn mưa vẫn còn rớt giọt, tôi lại gặp một con nai vàng đang một mình gặm cỏ trước nhà tôi. Mừng quá, tôi tắt máy xe, ngồi yên trong xe. Con nai nhìn tôi một đổi rồi tiếp tục gặm cỏ. Sự có mặt của nó đã làm tôi vui quá đổi. Rõ ràng chúng vẫn không xem nơi này là cõi dữ, vẫn đến với tôi…
Tôi thở phào như trút hết những ý nghĩ đen tối trong đầu.

[sliders_pack id=”47056″]

 

Ngày hôm sau, nhà tôi được cơ hội đón hai người khách quí. Đó là anh chị TRần Doãn Nho. Anh đã một mình lái xe từ Boston xuống NJ để thăm vợ chồng chúng tôi.
Hôm qua Y. rất vui. Anh chị TDN cũng rất vui. Và tôi cũng rất vui. NHất là chị TDN. Đây là dịp tôi được thấy anh chỉ cách cho chị để chụp hình anh em chúng tôi. Phải cầm làm sao. Phải bấm nút nào. Ngón tay đừng che lỗ kính. Thương chị khi chị bảo cả đời chị chưa biết cầm cái máy digital bấm nút ra làm sao … Vậy mà chị lại cho chúng tôi một bức hình quí giá đẹp đẻ vô cùng ! Nó tỏa lên niềm lạc quan bừng sáng trong căn phòng mà người  đời thường bảo là nơi có những quan tài chưa đậy  nắp !

Y (đang cười) ., THT, TDN (chị TDN chụp)

Ghi vội Hắt

Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt
Sợ quá đi anh, có một người…

Tôi không thể ngờ hai câu của TTKH. lại được phát ra từ cửa miệng Y. – một người mang bịnh suy thoái thần kinh. Tôi biết là cơn bệnh này đang bắt đầu suy giảm. Và cơn bão cuồng nộ mà tôi đã chịu đựng suốt gần nửa năm nay đang từ từ trôi ra biển.
Tôi đã thành công trong việc chăm sóc một người bị 3 lần stroke, và đã chửa trị căn bịnh do bộ bán cầu não gây ra.
Ít ra trong lúc này.
Tôi không dám đề cập đến tương lai.
Que sera, sera mà…

Thứ nhất là thành công ở việc làm người bệnh trở lại sức nặng bình thường. Và đã lên cân. Tuần rồi, hai người trợ tá (aid nurse) cần Y. và họ đã nhảy lên mừng vì thấy Y. đã lên cân. Một người gặp tôi ôm lấy tôi và chia vui.
Và trưa này sau khi cho Y. ăn xong, tôi mở Yoitube  cho Y. nghe Hoàng Oanh ngâm thơ TTKH. Hoàng Oanh là ca sĩ mà Y. rất thích. Y. say mê nghe. Tôi thì ngồi dựa lưng vào ghế bành, vừa thưởng thức, vừa thiu thiu ngủ. Có phải chính nỗi khổ nạn của Y. đã giúp tôi được có những giây phút tuyệt vời này không? Rồi clip Hai sắc hoa ti gôn chấm dứt. Y. kêu tôi mở để nghe một bài thơ khác của TTKH. Tôi mở bài thơ Đan Áo. Vừa nghe Y. chỉnh tôi, bài này mới chính là bài của TTKH chư không phải bài mà ông mở lần trước. Tôi giật mình. Sau đó là một bài khác. Đây là clip của  giọng ngâm của Hoàng Oanh được thu trước 1975. Hai chúng tôi như mê liệm cùng lời thơ và giọng ngâm. Rõ ràng nghệ thuật là một sự cứu rỗi. Nhất là với tôi. Nếu không có nó thì có lẽ tôi phải chạm trán với những cơn nộ cuồng loạn trí của Y. Nó giúp Y. ngồi yên, thật yên. Và giúp tôi, cũng ngồi yên, thật yên.

Sau khi clip chấm dứt, tôi đẩy xe ra khỏi phòng, vòng vòng theo hành lang. Bỗng Y. thốt lên:
Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt
Sợ quá đi anh, có một người…

Tôi giật mình lần thứ hai. Trí nhớ của Y. thật kỳ diệu. Y. còn cho biết đó là bài thơ cuối cùng của TTKH.

Bánh lăn của wheelchair vẫn tiếp tục lăn tròn trên hành lang gạch bông. Ai ai thấy Y. đều nở nụ cười hay say Hi, hay vui vẽ cầm tay Y. Tôi cũng nghe niềm vui như tiếng dương cầm réo rắt trong lòng. Họ vui vì đó là việc làm của họ trong môi trường này. Còn tôi thì khác. Vui vì tôi biết là bộ bán cầu não đã bắt đầu lấy lại màu tươi thay màu chết. Vui vì bao lâu này, 6 năm trời chứ không phải một tháng, một năm, tôi đã thành công. Ít ra lúc này.

Trên đường về nhà tôi cứ nghĩ đến chữ “hắt” trong câu thơ.  Tại sao tác giả lại không dùng chữ “rớt”, “giọt”, “nhỏ”, “đổ” mà lại dùng chữ “hắt”?
Tôi xin nhường cho ý kiến của bạn. Bạn thử nghĩ đi, càng nghĩ mới thấy được cái hay của cách dụng chữ của tác giả,

 

Ghi vội (8): Hình background

…Chúng tôi bắt đầu xuống xe, lúc 10 giờ tối. Và mỗi trung đội được lệnh phải buộc những cuộn dây băng cứu thương vào lưng, kẻ trước người sau để khỏi bị lạc đường. Mưa xối xả. Nước mênh mông. Mỗi lần có trái sáng bắn lên, hay từ máy bay Mỹ thả xuống khu vực, chúng tôi phải khom người xuống nước, như cố che dấu những hình tượng mình trên đồng nước lụt. Tôi đi thứ hai sau người tiền sát hay một hồi chánh viên. Lý do tại sao thứ hai, vì tôi phải xem địa bàn phương giác để chỉ người lính tiền sát nhắm hướng mà bước. Có khi chúng tôi sa vào hố bom, và nước ngập quá cổ. Nhờ dây buộc, người sau kéokẻ bị sa chân lên…

Continue reading Ghi vội (8): Hình background