Ghi vội (7): Dự án

Tôi có thói quen thức dậy vào khoảng 2 giờ sáng.  Đầu tiên là thử cặp giò của mình. Thấy không sao, từ gout đến khớp, lòng chợt dấy lên một niềm cảm tạ. Và để đổi lại là ngồi lại trước màn ảnh computer.
Để tiếp tục cho một dự án về văn chương.
Dự án văn chương ? Sao lại là dự án ?
Continue reading “Ghi vội (7): Dự án”

Ghi vội (7): Tóc mây (2)

Chưa bao giờ Y. say mê cùng bản Tóc Mây như thế. Nghe đi nghe lại cả mấy mươi lần. Vừa nghe vừa khen từng lời, từng ý. Lại bảo tôi Mình mua vé máy bay mời Sĩ Phú qua đây, tôi sẽ mua bó hoa tặng ổng. Và cả nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ nữa…
Tôi muốn rưng rưng. Nhưng mà Y. vẫn còn yêu cuộc đời, vẫn còn say mê tiếng hát, vẫn còn hiểu thế nào là tóc mây….
Continue reading “Ghi vội (7): Tóc mây (2)”

Thơ Lê văn Ngăn mới tìm được

Trên tuần báo Tinh Hoa số 21 năm 1969 có bài thơ của Lê văn Ngăn mà  có lẽ  là chưa có ai được  biết sau 1975. Tôi xin đăng lại, hy vọng thân nhân của nhà thơ sẽ có thêm một sáng tác giá trị của ông.
.Chúng tôi sinh ra và lớn lên cùng chiến tranh, hận thù, mỗ mật mộ tim. máu me dầm dề cả một miền Nam. Nhưng nhờ thi ca, nhờ văn chương đã giúp chúng tôi gần gũi. Không cần tìm tòi thắc mắc về nguồn gốc lai lịch. Thi ca đã trở thành một cái dây nối kết, hôm qua và cả đến bây giờ. Đó là lý do tôi sưu tầm và post bài này:

Ghi vội (6): Tóc mây…

 

Báo tin là chúng tôi có thêm một đứa con thứ hai. Nay mới ba tuổi. Mới mọc răng.
Y. lo cho thằng con này lắm. Tôi mới ló mặt vào là Y. hỏi tôi về tình trạng nó. Ông đi thì ai coi chừng nó. Lỡ nó té thì sao. Nó mới mọc răng chắc đau lắm. Tôi thương nó quá, ông chở tôi về thăm nó bây giờ đi. Tôi cũng phụ vào cho bài học chiến tranh tâm lý: Nó không đòi uống sửa. Nó nói má phải uống Ensure hay Glucerna nó mới chịu uống. Chỉ có cách này mới có thể khuyến dụ người bệnh thần kinh hả miệng, còn cái cách năn nỉ dỗ dành thì còn khuya !
Continue reading “Ghi vội (6): Tóc mây…”