Về một người nữ ở quán Truông Bà Đờn (nhuận sắc)

Bao giờ nụ cười của em  cũng lộ hàm răng
Ta không biết ta mê nụ cười hay mê hàng  hạt lựu
Vâng, bờ môi  thì   lúc nào  cũng như  hoa  hé nụ
Cũng là màu  hồng hay  màu đỏ môi son
Và hàm răng kia   ngây ngất  cả  tâm hồn
Như cắn nát cả   trái tim của người   đánh giặc
Để anh  mỗi lần  rảnh quân là bay về   dựa cột
Thả những sợi khói cuộn tròn,  cho  mờ ảo giai nhân
Dù  biết rằng   ở xứ này  ngồi quán phải phòng thân
Có thể  một quả lựu đạn ném vào
hay cái liêc mắt đưa tình cũng   rất ngọt ngào  vị chết

 

Vậy mà  bây giờ: trời ơi  ! hàm  răng    trắng  toát 
Giữa hai bờ môi hả lớn,   trêu ai !
Bên người là những lọ thuốc tây và  những tờ bạc giấy….
Kinh tài !
Chiếc   nón tai bèo,  khẩu súng trường , khắn sọc vằn…
du kích !
Chiến lợi ta thu từ một đêm thức trắng
Giữa cánh đồng ngập  nước mênh mông !
  

###

Xin đươc  phủ  lên mình    người con gái chiếc poncho
Hường ơi, mày ăn chay trường, mày thay tao tụng kinh siêu độ
Bé ơi, bỏ trong ca nhôm ít gạo
Còn tao, tao sẽ  lục lại bài thơ
Bài thơ tao làm cho nàng, khi tao tương tư
Mỗi lần thấy nụ cười và hàm răng nàng  quá trắng
Bài thơ của tao, viết về trái tim  bị cắn
Đau nhưng  mà không đau như lúc bây giờ !!!

ngu vương

Ta chừ lên chức  ngu vương
Tóc râu bạc trắng, huy chương lẩy lừng
Cái này Anh dũng  lưng tròng
Cái này vô địch giặt quần ngửi phân
Cái này bội tinh nấu ăn
Cho người không   biết dỡ ngon ngọt bùi !
Cái này  chiếm điểm nhất đời
Ngày nghe vơ chửi  riết rồi thành chai
Cái này có một không hai
Đi thám báo. Cặp mắt mù.  Tìm ma !
Cái này, hơn cả Oscar
Chuyên tài  thủ diễn vai chàng Tarzan
Tarzan thì chỉ  leo cây
Còn ta, làm khỉ đu đèo cán dao
Để làm mấy chuyện tào lao
Nay báo miểu. mai báo chùa tặng chơi
Rồi hứng flipbook báo trời
Chẳng ma nào đọc hay đoài hoài liếc qua
Để rồi bị rủa ” lão già
Gần ngày xuống lỗ mà vẫn còn háo danh
Ham gì cái chức ngu vương !”

lục bát ở nursing home.

  1. Giờ tôi  chân rã tay rời
    Lơ trăng lơ gió lơ  trời lơ mây
    Lơ l.,  để nó leo cây
    Đê tôi  còn lại   cái …cọc  này  buồn thiu !

2.

Mỗi  ngày mấy tiếng   thăm nom
Mỗi ngày mấy tiếng bồ hòn nuốt vô
Vô rồi ra cửa hậu môn
Còn tôi, không hậu  mà  ra  môn làng
Thơ  thì  thum thủm  thảm  thương !

3.

Hôm nay  ngày Valentine
Lấy gì để tặng nội hiền của ta
Người ta tặng nhau chùm hoa
Còn ta,  quà tặng:  cao lầu to go

 

4.

Ma gì khét tiếng chiến tranh ?
Là ma Bình Định, Bồng Sơn, Đồi Mười
Ma này dữ lắm ai ơi
Ngày đêm  chui rúc  rình người quân nhân
Rồi đến ma nữ mỹ nhân
Dụ chàng dại gái cởi quần, xẽo chim
Kể thêm ma hời ma chiêm
Ma du kich ma  sao vàng bắc quân
Ngoài ra còn  ma 405 (*)
Đêm đêm  mò mẩm giữa đồng  ăn  sương
Lọ nồi  bôi mặt ngụy trang
Khiến cho mấy ả  hậu cần  thất kinh !

Ngỡ rằng cờ gãy hàng tan
Hết ma hết quỉ hết nàng mỹ nhân
vậy mà con quỉ nhập tràng
Lại theo ta đến  thiên đàng Mỹ châu
Mượn vợ ta một nửa đầu
Lấy kim cô của Thạch Hầu đội lên

Cái đầu em vạn lời kinh
Nay nó  giải phóng,  xóa bán cầu  trí minh
Trời ơi, bảy nổi ba chìm
Bảy trăm cái nổi ba ngàn  cái chìm  là đây !

Quỉ ơi, tao cúi lạy mày

 

(*) Đại đội 405 thám kích sư đoàn 22 BB, nơi tác giả  có mặt gần 4 năm

 

6.

 

Một tay xách bịt áo quần
Một tay   xách giỏ hậu cần  đồ ăn
Chân này  gout khớp  tấn công
Tay này còn mạnh   bám vào lan can
Qua từng phòng,  thấy giường không
Chắc đêm qua có người  lên thiên đàng

Buồn không, tại sao lại buồn
Đi là phải, sống  để  còn khổ thêm
Vậy mà cứ nhớ lão đen
Khi thấy ta cứ đưa tay lên chào

sự khác nhau giữa nghề và không nghề

 

Tôi làm blog
chẳng phải  quảng cáo sách tôi in
haytàimọncủatôitrongnghềviếtlách
Bởi sách tôi đâu cần quảng cáo
Bởi viết văn làm thơ không phải là nghề
Nếu là nghề thì chắc chắn có một ngày bị phế bỏ hay về hưu
khi chẳng ai mướn viết feuilleton hay thế thời không còn  nơi để dụng võ
Còn tôi thì chẳng cần đồng xanh đồng đỏ
nên văn thơ cứ tuôn ra như thác lũ ào ào

 

Căn nhà của tôi

Thơ của văn (làm chớp nhoáng sáng ni – không coi lại chính tả )

Thời thanh xuân của tôi đánh giặc đêm ngày/ Để giữ gìn bình yên cho làng cho xóm/ Nhưng chẳng có gì trừ chiếc giường bố xếp/ Và những  huyệt gò mương rạch núi đồi /  Có đêm ngủ rừng, động ổ kiến càng/ Cả đêm kiến tấn công vào ngay vào cu vào dái/  Có đêm thì  dựa vào mộ bia  mái nhà người chết/  xem như một pháo đài lỡ địch tấb công/  Gió loạn cuồng đêm thì đầy tai ương  / Ngồi mà ngủ  nhưng chập chờn cùng cơn lo âu sợ hãi/  Có những đêm  ngồi trong giao thông hào tránh hỏa tiển/  Lòng bất an mà mắt lại chẳng bất an/ Ngủ gật ngủ gà. như đứa trẻ lên ba/ Mặc tai họa không biết khi nào chụp tới/  Cũng có lúc  nằm ngoài hiên chùa ngủ nán/ Sau một đêm trắng mắt  lội làm ăn/  Tiếng đọc kinh văng vẳng từ  bên trong/ Lẫn tiếng mõ đều đều  dỗ ru ta vào cơn đồng thiếp /  Hai tay ta 6ôm lấy thân người lạnh rét/  Vô lượng đại từ đại lực thương xót chúng sinh…

Nhà của ta như thế,  không mái che  mình/ Không giường gối để giúp cho người đỡ  mõi / Không mền dạ chăn bông để người được sưởi/ Không  người tình để ấp ủ một đêm/  Có khi trở về thành phố sau khi hết hành quân/  Thất thểu giữa phố phường nhà cao  kinh cổng/

Thật kỳ lạ có những điều không thể tưởng/Mà trở thành  sự thật như  chiêm bao/  Trong khi ở nhà không có cả một vuông đất để dung thân/ Thì ở Mỹ lại có một  mái nhà đàng hoàng tử tế/  Hết rồi những tháng ngày  cùng giường bố xếp/ Và đôi giày làm gối/ mền dạ poncho/ Hết rồi những đêm đụng ổ kiến càng/ hay lũ chuột từ dưới mồ nửa đêm trổi dậy/ Hết rồi, hết rồi tai ương và hoạn nạn/ Giờ nệm dày. phòng ấm. nhạc êm/

Vậy mà ta lại không chịu  đặt lưng/ Cứ chọn sofa làm  giường dã chiến/ Nhá bốn phòng từ ngày vợ đi lại càng thêm trống/ May mà có một phòng  của đứa con trai/ May mà có nhiều phòng cho những  đứa con/ máy cắt máy in máy láng bìa máy ép/ Con thỉnh thoảng trở về mang lại ngọn gió nàoo đã mất/ Và những  đứa con như những pháo đài/ Giữ gìn ta khỏi nổi cơn khùng/ có lúc muốn điên cuồng đập đầu tươm máu…/

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Từ ngày mẹ bỏ ra riêng
Căn nhà như  viện  bảo tàng người đi
Những quần áo, những dép giày
Những phấn son, những biện bày  nữ trang
Trên tường, với những bức tranh
Không còn điện sángChắc nhớ bà chũ nên buồn Không người chiNay như bụii bám chăng màng ngưỡng chiêm
Phòng Giui72ng trơn gối Căn nhà có 4 phòng riêng
Hai trên lầu hai dưới nhà, trống
Bốn giường lâu lắm không người qua đêm
Với Từ ngày mẹ bỏ ra riêng,

Căn phòng vẫn giữ cho con
Mấy mươi năm vẫn cho con đó mà
Lâu lâu con về lại nhà
lâu lâu đèn điện sáng lòa phòng riêng
Có điều gì rất thân quen
Đã từ lâu bỗng hôm qua trở về

Lâu lâu  ngọn gió nào quen
Thổi vào

Con xa trở về thăm mẹ


Thì ai cũng về  cõi ấy
Phòng này, bao người bỏ đi
Và, có bao người đã đến
Nằm đây như mẹ hôm nay ?

Này con, con là bác sĩ
Viết toa mẹ uống thuốc đi
Còn ba, ba là thi sĩ
Cài lên tóc mẹ hoa thi

Này con, với cái ống nghe
Con nghe dùm me hơi thở
Còn ba, với  trái tim già
Mang ra cho đời  chia sẻ

Con xa trở về thăm mẹ
Căn phòng tường vách vui mừng
Chẳng cần bông hồng cài áo
Nhưng bông nở thắm chiếu giường

Cha con  bạn bè y  trợ
Cùng nhau  làm đẹp căn phòng
Căn phòng vang vang tiếng mẹ
khay ăn càng lúc vơi dần…

 

Ngộ

 

Thiên đàng   (1)

Tôi biết cái tôi của mình chẳng đáng gì để nói
Chỉ là hai mươi mấy đốt xương lưng để  gồng gánh cuộc đời
Nhưng mà tôi vẫn tự hào  được sinh ở một nơi
Cả nhân loại trần gian khi nhìn vào, phải bay hồn lạc phách
Và khi con người thi nhau đi tìm thiên đàng nước thánh
Tôi chẳng cần tìm vì đã có mặt ở  địa ngục Bồng Sơn
Nếu chẳng được may không được gõ cửa thiên đàng
Thì cũng được phong làm anh hùng liệt sĩ

Thiên đàng (2)

Ta đi, lời kệ vang trong miểu
Ông từ già nhắm mắt tụng kinh
Ông ạ, cho tôi nằm một lát
Để tôi mơ cực lạc thiên đàng

Ta đi, tráng sĩ hề con kẹt..
Nó chửi thề bởi nó cũng run
Khi không bắt nó lên An Lão
Xa cái buồng con nhỏ dưỡng quân

 

Hôm nay không tết mà như tết

Hôm nay không Tết mà  như tết
Hôm nay không xuân mà như xuân
Bởi hôm nay tôi nấu nồi bánh tét
Bởi hôm nay,  bạn nai  đến  nhà xông

Màu lá chuối đã không còn xanh nữa
Mà thấm  sâu vào lớp nếp bên trong
Từ nếp trắng nay trở thành nhạt  lục
Như xanh  tình người, tình bạn, thủy chung ...

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Vui lắm, ta đã làm bánh tét
Và càng vui, khi em vét cạn trơn

Quan trạng về dinh

 

( xin được bổ túc bài thơ “nói ra không ai tin” này bằng lá thơ của AT&T năm 1984 cho biết về kết quả cuộc phỏng vấn của ba người dành cho cá nhân tôi. . Để chứng tỎ  chuyện trong bài thơ không phải là lấy từ sự tưởng tượng, hư cấu mà là sự thật.). Continue reading “Quan trạng về dinh”

Ghi vội (8): Những đứa con của ta

 

Có phải ta đang  ở một mình
giữa một căn nhà có bốn phòng ngủ
lặng kẽ và quạnh hiu
Những nỗi buồn không còn biết xếp bỏ vào đâu
Những giọt lệ không còn ngăn trong tủ lạnh để chứa
Những bức tường bức  vách trần nhà không còn dội âm
Những lon hộp chai lọ gia vị không còn biết mặn hay lạt
khi  ta mất hết cả răng và Y. không còn biết gì đến thần kinh vị giác

cropped-12-21-2018-3-42-13-AM.jpg

VẬy mà hôm nay bỗng nhiên chai lọ lại khua vang
chuông đồng lại leng keng như tiếng chuông thời ta bán cà rem dạo
Y. nói đã sinh hạ đứa con trai kháu khỉnh
KÊu ta phải tìm sửa cho nó bú
Phải ru à ơ để nó ngủ
Phải canh chừng nó té
– ừ – tôi nghe bà
nhưng bà phải ăn nó mới chịu ngủ
bà phải uống ensure nó mới chịu uống ensure


TÔi  lại có thêm 7 đứa con ở nhà
mái nhà workgroup của tôi tên là tranhoaithu
MỘi đứa tôi đặt cho một tên:
Nào là base-dell, basement-7, dellxp, lisa, main-97, mylaptop-tht, newdesktop
chúng  rộn ràng khi tôi làm tờ Thư Quán bản thảo
hay những flipbook của Di sản văn chương miền Nam
đứa con này nhiệm vụ chạy máy in
Đứa con khác nhiệm vụ lưu trử những file backup
CÓ đứa thì chạy bằng wireless
CÓ đứa băng DSL
CÓ đứa windows 10
CÓ thằng windows 7 hay XP
Nghe kìa, chúng đang nói với nhau
là  cha chúng hôm nay vui lắm
vì  Fixya cho biết :

“your answers helped 10,462 people on Fixya !”
Hèn gì ông cứ  bắt mình làm đến bá thở !
3-3-2019 8-10-33 AM

Vâng, ta biết rằng các con ta vất vả vì ta.
CŨng vì ta muốn giúp những người cần sự giúp đỡ.
íT ra họ làm ta cảm kích
thay vì họ phủi tay !

nhưng mà các con  ơi các con vẫn còn may mắn
Khi đau ốm vẫn có thuốc chữa
Khi  muốn làm reo ta cho nghỉ xả hơi

CÒn mười mấy  đứa con của ta thời xưa
HỌ cúi đầu tuân lệnh ta
D9êm đêm họ  nằm trên gò mả hay ngâm mình dưới mương rạch
Thèm thuốc cũng không dám hút
CÓ khi ta tàn nhẩn với các con
trét dầu nhị thiên đường vào mắt
khi một thằng con ngủ lúc canh gát
bắt cầm trái lu6u đạn ra ngoài đồng trống nằm một mình
chửi đù mẹ mày không lên tao bắn cho vỡ sọ  mà họ không nói năng
có chăng là hai cái võng mô phản ánh một nỗi sợ hãi tột cùng…

***

Có phải ta đang  ở một mình
lặng kẽ và quạnh hiu

Không  đâu, ta không ở một mình đâu
Các con ta đang treo banner
chúc mừng ta có thêm một đứa con
Và chúng có thêm đứa em
mới sinh từ nursing home

 

Ghi vội (8): Hình background

…Chúng tôi bắt đầu xuống xe, lúc 10 giờ tối. Và mỗi trung đội được lệnh phải buộc những cuộn dây băng cứu thương vào lưng, kẻ trước người sau để khỏi bị lạc đường. Mưa xối xả. Nước mênh mông. Mỗi lần có trái sáng bắn lên, hay từ máy bay Mỹ thả xuống khu vực, chúng tôi phải khom người xuống nước, như cố che dấu những hình tượng mình trên đồng nước lụt. Tôi đi thứ hai sau người tiền sát hay một hồi chánh viên. Lý do tại sao thứ hai, vì tôi phải xem địa bàn phương giác để chỉ người lính tiền sát nhắm hướng mà bước. Có khi chúng tôi sa vào hố bom, và nước ngập quá cổ. Nhờ dây buộc, người sau kéokẻ bị sa chân lên…

Continue reading “Ghi vội (8): Hình background”

LÍnh đồng bằng

Xuất xứ bài thơ:

Năm 1971, tôi được Tổng cục chiến tranh chính trị QLVNCH đánh công điện bốc về làm phóng viên chiến trường. Sư ưu ái này rất  đặc biệt vì Tổng cục cho phép tôi được quyền chọn một trong bốn chỗ: Saigon, vùng 1, vùng 2, vùng ba, vùng bốn. Tôi chọn vùng 4 (Cần Thơ) vì lúc bấy giờ vợ con tôi ở Cần Thơ. Continue reading “LÍnh đồng bằng”

đàng sau flipbook (2) (nhuận sắc)

 

Nhớ ngày nào thời làm thám kích tiền phương
Đêm phục kích bắn một người lính Bắc
Khẩu súng ngắn là niềm vui chiến thắng
Tại sao lại buồn, như muốn rưng nước mắt. Vì sao ?
Khi trong ba lô lục được một cuốn nhật ký nát nhàu
Có cả những bài thơ tình trên từng trang giấy  ố Continue reading “đàng sau flipbook (2) (nhuận sắc)”

Đêm ngày quạnh hiu tôi làm con chim gõ mõ
Cốc cốc hoài trên bàn phiếm keyboard
Ngón tay phải này gõ những nút lạnh trơ
Ngón tay trái kia sẵn sàng cntl, shift
Gõ, gõ, bao nhiêu ngày và đêm mãi miết
Tôi là  con chim gõ mõ già nua
Và ngón tay ngày xưa tôi dùng để bóp  lãy cò
Nay  làm phép để  biến thành những bit 1 và 0 yêu dấu
Gõ, tôi dang gõ trên keyboard hay vào tim mình rướm máu
Để những  linh hồn chữ chết được hồi sinh

Mừng quá đi thôi, con chữ đã lung linh
Và hai ngón gõ của tôi chừng như mầu nhiệm