Tháng giêng

  Tháng giêng trong nursing home   Trong trái tim tôi có nhiều ngăn tủ Có cả  một ngăn dành  cho  tháng giêng Tháng giêng ngoài trời mênh mông tuyết phủ Tháng giêng lòng già nở cả hoa niên Tôi thấy cuộc đời hôm nay đẹp quá Tôi thấy lòng  tôi vô lượng vô chung Tôi đẩy  wheelchair  đưa  người nạn khổ Tôi đẩy xe tình đưa mình du xuân Tôi đẩy  cửa […]

Con từ xa trở về thăm mẹ

  Con từ xa trở về thăm mẹ Mẹ nằm trên giường,  bỗng mắt sáng niềm vui Con hỏi đùa: mẹ có biết ai không ? Mẹ nói ngọt ngào con là con yêu của mẹ Con từ xa trở về thăm mẹ Về một nơi không phải là nhà Chỉ một căn phòng trong nursing home Đủ kê hai giường, và những tủ ngăn quần áo Thêm chiếc wheelchair nằm bên giường […]

Về một người nữ ở quán Truông Bà Đờn (nhuận sắc)

Bao giờ nụ cười của em  cũng lộ hàm răng Ta không biết ta mê nụ cười hay mê hàng  hạt lựu Vâng, bờ môi  thì   lúc nào  cũng như  hoa  hé nụ Cũng là màu  hồng hay  màu đỏ môi son Và hàm răng kia   ngây ngất  cả  tâm hồn Như cắn nát cả   trái tim của người   đánh giặc Để anh  mỗi lần  rảnh quân là bay về   dựa cột Thả […]

Khi thời gian không còn biết

Với tôi bây giờ không còn biết thời gian Như tấm lịch đã bốn năm vẫn nằm yên không ai buồn bốc Từ ngày nhà tôi bị stroke Và được mang đi một chỗ rất xa Rất xa rất xa dù  vài dặm cách nhà Rất xa như hai đàng sống và chết Với người bạn đời tôi, thời gian không còn ánh sáng Mà là chiếc xe hỏa tiển phi thuyền Mỗi […]

ngu vương

Ta chừ lên chức  ngu vương Tóc râu bạc trắng, huy chương lẩy lừng Cái này Anh dũng  lưng tròng Cái này vô địch giặt quần ngửi phân Cái này bội tinh nấu ăn Cho người không   biết dỡ ngon ngọt bùi ! Cái này  chiếm điểm nhất đời Ngày nghe vơ chửi  riết rồi thành chai Cái này có một không hai Đi thám báo. Cặp mắt mù.  Tìm ma ! Cái […]

lục bát ở nursing home.

Giờ tôi  chân rã tay rời Lơ trăng lơ gió lơ  trời lơ mây Lơ l.,  để nó leo cây Đê tôi  còn lại   cái …cọc  này  buồn thiu ! 2. Mỗi  ngày mấy tiếng   thăm nom Mỗi ngày mấy tiếng bồ hòn nuốt vô Vô rồi ra cửa hậu môn Còn tôi, không hậu  mà  ra  môn làng Thơ  thì  thum thủm  thảm  thương ! 3. Hôm nay  ngày Valentine Lấy gì […]

sự khác nhau giữa nghề và không nghề

  Tôi làm blog chẳng phải  quảng cáo sách tôi in haytàimọncủatôitrongnghềviếtlách Bởi sách tôi đâu cần quảng cáo Bởi viết văn làm thơ không phải là nghề Nếu là nghề thì chắc chắn có một ngày bị phế bỏ hay về hưu khi chẳng ai mướn viết feuilleton hay thế thời không còn  nơi để dụng võ Còn tôi thì chẳng cần đồng xanh đồng đỏ nên văn thơ cứ tuôn ra […]

Căn nhà của tôi

Thơ của văn (làm chớp nhoáng sáng ni – không coi lại chính tả ) Thời thanh xuân của tôi đánh giặc đêm ngày/ Để giữ gìn bình yên cho làng cho xóm/ Nhưng chẳng có gì trừ chiếc giường bố xếp/ Và những  huyệt gò mương rạch núi đồi /  Có đêm ngủ rừng, động ổ kiến càng/ Cả đêm kiến tấn công vào ngay vào cu vào dái/  Có đêm thì  dựa […]

Con xa trở về thăm mẹ

Thì ai cũng về  cõi ấy Phòng này, bao người bỏ đi Và, có bao người đã đến Nằm đây như mẹ hôm nay ? Này con, con là bác sĩ Viết toa mẹ uống thuốc đi Còn ba, ba là thi sĩ Cài lên tóc mẹ hoa thi Này con, với cái ống nghe Con nghe dùm me hơi thở Còn ba, với  trái tim già Mang ra cho đời  chia sẻ […]

Ngộ

  Thiên đàng   (1) Tôi biết cái tôi của mình chẳng đáng gì để nói Chỉ là hai mươi mấy đốt xương lưng để  gồng gánh cuộc đời Nhưng mà tôi vẫn tự hào  được sinh ở một nơi Cả nhân loại trần gian khi nhìn vào, phải bay hồn lạc phách Và khi con người thi nhau đi tìm thiên đàng nước thánh Tôi chẳng cần tìm vì đã có mặt ở  […]

Hôm nay không tết mà như tết

Hôm nay không Tết mà  như tết Hôm nay không xuân mà như xuân Bởi hôm nay tôi nấu nồi bánh tét Bởi hôm nay,  bạn nai  đến  nhà xông Màu lá chuối đã không còn xanh nữa Mà thấm  sâu vào lớp nếp bên trong Từ nếp trắng nay trở thành nhạt  lục Như xanh  tình người, tình bạn, thủy chung …                       […]

Quan trạng về dinh

  ( xin được bổ túc bài thơ “nói ra không ai tin” này bằng lá thơ của AT&T năm 1984 cho biết về kết quả cuộc phỏng vấn của ba người dành cho cá nhân tôi. . Để chứng tỎ  chuyện trong bài thơ không phải là lấy từ sự tưởng tượng, hư cấu mà là sự thật.).

Ghi vội (8): Những đứa con của ta

  Có phải ta đang  ở một mình giữa một căn nhà có bốn phòng ngủ lặng kẽ và quạnh hiu Những nỗi buồn không còn biết xếp bỏ vào đâu Những giọt lệ không còn ngăn trong tủ lạnh để chứa Những bức tường bức  vách trần nhà không còn dội âm Những lon hộp chai lọ gia vị không còn biết mặn hay lạt khi  ta mất hết cả răng và […]