Category: thơ THT

LÍnh đồng bằng

Xuất xứ bài thơ:

Năm 1971, tôi được Tổng cục chiến tranh chính trị QLVNCH đánh công điện bốc về làm phóng viên chiến trường. Sư ưu ái này rất  đặc biệt vì Tổng cục cho phép tôi được quyền chọn một trong bốn chỗ: Saigon, vùng 1, vùng 2, vùng ba, vùng bốn. Tôi chọn vùng 4 (Cần Thơ) vì lúc bấy giờ vợ con tôi ở Cần Thơ. Continue reading “LÍnh đồng bằng”

đàng sau flipbook (2) (nhuận sắc)

 

Nhớ ngày nào thời làm thám kích tiền phương
Đêm phục kích bắn một người lính Bắc
Khẩu súng ngắn là niềm vui chiến thắng
Tại sao lại buồn, như muốn rưng nước mắt. Vì sao ?
Khi trong ba lô lục được một cuốn nhật ký nát nhàu
Có cả những bài thơ tình trên từng trang giấy  ố Continue reading “đàng sau flipbook (2) (nhuận sắc)”

Đêm ngày quạnh hiu tôi làm con chim gõ mõ
Cốc cốc hoài trên bàn phiếm keyboard
Ngón tay phải này gõ những nút lạnh trơ
Ngón tay trái kia sẵn sàng cntl, shift
Gõ, gõ, bao nhiêu ngày và đêm mãi miết
Tôi là  con chim gõ mõ già nua
Và ngón tay ngày xưa tôi dùng để bóp  lãy cò
Nay  làm phép để  biến thành những bit 1 và 0 yêu dấu
Gõ, tôi dang gõ trên keyboard hay vào tim mình rướm máu
Để những  linh hồn chữ chết được hồi sinh

Mừng quá đi thôi, con chữ đã lung linh
Và hai ngón gõ của tôi chừng như mầu nhiệm

Mời đại bàng

 

 

Mời đại bàng, một trăm phần trăm
Lâu lắm đàn em xin mời một cốc
Ở Mỹ lâu rồi miệng rêu lưỡi mốc
Hôm nay thả dàn cho chúng được tự do

Qua Mỹ này, tự nhiên ai cũng quan to
Ai cũng áo hoa dù,  thiên thần trận mạc
Đàn em chỉ  là tên nhà thơ đánh giặc
Áo lính đã vá chùm vá đụp tang thương
Nên khó lòng được vinh dự ngồi chung

Mừng đại bàng một cối xẻ hai
Uống để mừng hai ta sống sót
Có bạc triệu chưa chắc gì qua Mỹ quốc
Còn đàn em chỉ ở tù, lại được đi mây

Ôi đời vô thường, nhục đó vinh đây
Hôm qua công an gọi mày hôm nay bẩm ngài bẩm cụ
Hôm qua chỉ tay, hô tiền ủng hậu
Hôm nay phận bồi, yes yes sir sir

Ngẩm nghĩ cuối cùng, ai thắng ai thua
Bọn lính miền Nam chúng mình cũng hơn lính Mỹ
Thân thì nhỏ mà lưng mang hàng bao tời lịch sử
Lịch sử nào cũng nặng cả nghìn cân
Thế mà qua đây, đầu vẫn ngẩng lên
Vẫn tỉnh bơ,
rung đùi làm thơ tình tán cô hàng nước