Lính giữ tiền đồn, đêm đêm nằm ngoài vòng đai
Chỉ mong sáng sớm rút về, ghé quán cà phê chợ huyện
Trời cũng thương tình một thằng lính làm thơ lãng mạng
Để hắn đi tìm thêm chiêm bao…
Bởi chiêm bao không mọc lên từ chiến hào
Mà đến từ đẳng sau màn khói thuốc
Chẳng hạn, cô hàng cà phê đang lui cui nấu nồi nước
Lửa reo vui, nước sôi reo vui,
Và bên ngoài, tiếng máy nổ đầu ngày của chiếc xe lam
Và bến sông vọng về tiếng ồn ào của người đi phiên chợ sớm
Niềm vui từ ngoài lan vào trong quán
Ghế đẩu, chiếc bàn, cả khẫu súng gát vào vách tường cũng thức dậy
chiêm bao !…
Khi cô hàng còn lười biếng ủ ê
Tóc chưa chải, và ngực chưa cài nịt vú
Có đôi má đỏ rực như than hầm mới đốt
Có chiếc quần lụa vãi bóng lởn tà dâm
Khiến con thằn lằn phải nằm trên vách chết trân !
Khiến ta nhấp hớp xây chừng sao mà ngon chi lạ !
***
Bây giờ ta đang ở xứ Mỹ
Nơi mà cà phê xem như thay nước lả
Nơi mà những loại cà phê danh tiếng mỗi ngày mời mọc khách hàng
Columbia, đến Brasil, rồi đến Pháp. đến Anh

Vậy mà ta cứ dùng dằng
Ôi, bình cà phê nào còn mang cho ta giấc chiêm bao
Để ta còn làm thơ
tặng cuộc đời ta lặng lẽ…
