lục bát ở nursing home.

  1. Giờ tôi  chân rã tay rời
    Lơ trăng lơ gió lơ  trời lơ mây
    Lơ l.,  để nó leo cây
    Đê tôi  còn lại   cái …cọc  này  buồn thiu !

2.

Mỗi  ngày mấy tiếng   thăm nom
Mỗi ngày mấy tiếng bồ hòn nuốt vô
Vô rồi ra cửa hậu môn
Còn tôi, không hậu  mà  ra  môn làng
Thơ  thì  thum thủm  thảm  thương !

3.

Hôm nay  ngày Valentine
Lấy gì để tặng nội hiền của ta
Người ta tặng nhau chùm hoa
Còn ta,  quà tặng:  cao lầu to go

 

4.

Ma gì khét tiếng chiến tranh ?
Là ma Bình Định, Bồng Sơn, Đồi Mười
Ma này dữ lắm ai ơi
Ngày đêm  chui rúc  rình người quân nhân
Rồi đến ma nữ mỹ nhân
Dụ chàng dại gái cởi quần, xẽo chim
Kể thêm ma hời ma chiêm
Ma du kich ma  sao vàng bắc quân
Ngoài ra còn  ma 405 (*)
Đêm đêm  mò mẩm giữa đồng  ăn  sương
Lọ nồi  bôi mặt ngụy trang
Khiến cho mấy ả  hậu cần  thất kinh !

Ngỡ rằng cờ gãy hàng tan
Hết ma hết quỉ hết nàng mỹ nhân
vậy mà con quỉ nhập tràng
Lại theo ta đến  thiên đàng Mỹ châu
Mượn vợ ta một nửa đầu
Lấy kim cô của Thạch Hầu đội lên

Cái đầu em vạn lời kinh
Nay nó  giải phóng,  xóa bán cầu  trí minh
Trời ơi, bảy nổi ba chìm
Bảy trăm cái nổi ba ngàn  cái chìm  là đây !

Quỉ ơi, tao cúi lạy mày

 

(*) Đại đội 405 thám kích sư đoàn 22 BB, nơi tác giả  có mặt gần 4 năm

 

6.

 

Một tay xách bịt áo quần
Một tay   xách giỏ hậu cần  đồ ăn
Chân này  gout khớp  tấn công
Tay này còn mạnh   bám vào lan can
Qua từng phòng,  thấy giường không
Chắc đêm qua có người  lên thiên đàng

Buồn không, tại sao lại buồn
Đi là phải, sống  để  còn khổ thêm
Vậy mà cứ nhớ lão đen
Khi thấy ta cứ đưa tay lên chào

Tìm được rồi !

IMG_20180425_0001

Hãy quên. Hãy nhìn vào tương lai. Đừng quay mặt nữa !

Vâng,  anh không quay mặt lại đâu. Anh đang nhìn thẳng ! thách thức !

Đưa mình đi tôi đưa mình đi
Tôi đưa mình trong đêm Noel
Mình thấy không, hoa đèn máng cỏ
Holy night đêm thánh vô cùng

Đưa mình đi tôi đưa mình đi
Xe lăn đều, lòng tôi lăn theo
Bà lão láng giềng,  cười đưa  tay vẫy
Ông lão phòng bên,  chào mình  có hay

Đưa mình đi tôi đẩy xe  đi
Tôi đưa mình, lòng tôi từ bi
Tay nắm càng xe  đôi chân gout nhức
Tôi bám vào mình, mình nào có hay ?

 

IMG_1151

 

 

Chừ tôi làm lính nursing

 

Chừ tôi  làm lính nursing
Tôi mang áo lính quần rằn  dép quai
Cám ơn màu áo thời trai
Ít ra cũng giúp ngẩng đầu nhìn lên
Ít ra, bước có gập ghềnh
Đôi chân vẫn cố  lết về mục tiêu
Ít ra,  thân ngả liêu xiêu
Đôi tay vẫn cố vịn vào lan can

Mỗi ngày tôi đẩy xe lăn
Đưa người thân đi quẩn quanh các phòng
Chân tôi, Gout dù hoành hành
Không sao, đã có tay cầm wheelchair
Gout chỉ làm  bàn chân sưng
Thấm gì so với đọan trường của em…

Sá gì với cái chân đau…

Với bàn chân  với tội hình
Ta lê chân đến với mình hôm nay
Ngòai sân tuyết phủ ngập đầy
Chân mang bọc nhựa thay giày bốt cao
Ngày xưa quanh quẩn chiến hào
Giày saut trận mạc, bạc màu núimg_1144i sông
Bây giờ  vợ vợ chồng chồng
Bao nylong bọc đôi bàn chân sưng
Ngày xưa lội suối băng rừng
Ngày nay lội tuyết ngập đường  mênh mông
Ngày xưa là một quê hương
Ngày nay là một tấm lòng có nhau
Sá gì cái bàn chân đau
Thương ta mình gắng nuốt vào,  ta vui

img_1139

Tôi mang…

Chiều nay tôi lái xe về thăm mình, trong khi tuyết đang trút xuống cuồng nhiệt….

Tuyết làm tôi chao lòng. Mà chân tôi thì Gout đã nhảy qua bàn chân trái. Sưng vù, bầm đỏ. Bệnh không buông tha tôi, như tuyết không chịu buông tha đỏ xuống từ sáng mãi  đến chiều, không ngớt.

Vậy mà cuối cùng, tôi phải rời nhà. Hai cái bao plastic được dùng làm đôi ủng. Bởi bàn chân tôi không thể mang giày.
Tôi mang sông sâu cũng lội đèo cao cũng trèo về nơi lụt ngập nỗi buồn của một đời người.
Tôi mang tình từ nỗi khổ đau khốn khó nhưng thật vĩ đại  bằng  đôi giày thổ tả.
Tôi mang  kinh nghiệm về mưu sinh thoát hiểm cùa người linh thám kich thời xưa.

Và nhất là tôi mang niềm vui chiều nay được thấy bà xã ăn ngon.

img_1144

(hình trên)Lội  tuyết bằng cách mang bao plastic thay giày vì bàn chân bị Gout làm  sưng vù

 

parking tại nursing home….(hình dưới)img_1141

Cúng người sống…

Thời xưa, làm lính chuyên môn đi đầu, và chết đầu, tôi ngang tàng lắm lắm. Lính tôi cũng ngang ngược lắm lắm. Dám leo lên bàn thờ mà ngồi. Người sống không thờ lại đi thờ người chết... Câu nói bất hủ từ hạ sĩ Hùng, đi lính lâu năm, nhưng chỉ mang chức hạ sĩ quèn. Hùng thay đơn vị như thay áo, cuối cùng Hùng đến đơn vị tôi. Tôi bắt hắn đứng nghiêm, chào trình diện. Hắn nhìn tôi thách thức. Đêm đó, tôi bảo hắn theo tôi đi làm ăn. Một toán 5 người, tiểu đội trưởng Y Đao. Chúng tôi lội nước, băng đồng. Tôi biết Hùng sợ. Thì ra, hắn chỉ đóng cái vỏ du đảng, nhưng trong ruột thì  nhát.  Đó là cách lảnh đạo chỉ huy một trung đội dữ dằn là trung đội thám kích. Tôi phải làm gương trước.

trungdoithamkich

Tôi không cần giữ hắn, nhưng hắn thì cần tôi. Cần những đồng đội. Hắn hiểu và thương tôi hơn bao giờ. Bởi tôi cũng khốn nạn như hắn. Cặp mắt cận thị nặng, thân hình ốm tong teo, bằng cấp đại học Toán Lý Hóa, giáo sư dạy Đệ nhị cấp….Hắn có lần nhờ tôi viết thơ gởi vợ ở tận trong Nam… Có khi hắn gọi tôi là ông thầy, có khi thì sư phụ.Hắn không phải là ô đô của tôi nhưng  là cận vệ của tôi mỗi khi chúng tôi về Qui Nhơn phá phách các bar hay động giang hồ…

Và hắn  giải thich thêm: Chỉ có ruồi là hưởng mà thôi…

Cái lý luận này cũng có thể không trách được vì ở đơn vị tác chiến, con người thường mất niềm tin vào tôn giáo…  Nhưng chuyện leo bàn thờ mà ngồi thì  tôi nghĩ chỉ có mỗi một mình Hùng mới dám làm.

Giờ đây, câu nói của hắn đã được nghe và áp dụng. Tôi đã thấy điều này trong nursing home hay trong những bệnh viện. Người sống là những ông cụ, bà cụ hay những người bị tan phế, hai tay bất khiển dụng… Nhất là  đối với những người không có thân nhân đến chăm sóc hằng ngày. Họ nằm trên giường, ngủ nhiều hơn thức. Đừng cầu cho họ được ra đi trong an lạc, bởi cứ nhìn họ ngủ mới thấy họ an lạc làm sao… Ngủ mê ngủ mệt. Có bà cụ ngủ đến độ con vào thọc lét dưới bàn chân vẫn không chịu dạy… Rôi đến giờ ăn, người nurse aid mang khay đồ ăn đến, điều chỉnh cái  đầu  giường lên cao, rồi  điều chỉnh cái bàn ăn trước bà lão, đặt khay đồ ăn trên bàn, kêu vài tiếng wake up wake up, sau đó bỏ ra khỏi phòng… Cái khay đồ ăn như cái mâm để trên bàn thờ, và bà cụ thì nhắm mắt. Như vậy không phải “cúng người còn sống” hay sao… Rồi  không chóng thì chày, một hay hai tuần sau,  bà cụ cũng chết… Chết vì nhịn ăn.

Không phải những người nurse aid vô tình, vô tâm nhưng họ không được lệnh. Thân nhân phải thay mặt yêu cầu  ban giám đốc để ở đây chỉ thị thi hành. Có thể họ ngồi cạnh giường đút đồ ăn cho người bệnh. Có thể họ đẩy xe chở người bênh ra phòng dành cho những người cần một sự chăm sóc đặc biệt. Nói tóm lại cần phải có sự quan tâm và nhúng tay của thân nhân.

Bốn năm…

Hôm nay, lúc 6 AM 4 năm về trước, Y. bị stroke lần đầu. Từ đó, với bao nhiêu chập chùng giông bão, bao nhiêu điều dau buồn đã ùa chụp xuống căn nhà 719 này. Hai năm rưỡi, Y ở nhà, và sau lần đột quị thứ ba cách đây 1 năm rưỡi, Y vào nương tựa trong nhà dưỡng lão…
Bốn năm khủng hoảng. Bốn năm kêu gào.  Bốn năm “đời quá thảm lấy ai mà trang điểm”…
Hôm nay, tôi đăng lại những đoạn thơ tôi làm trước khi Y. bị đột quịi, để giải thích tại sao tôi lại vượt qua bao nhiêu là thử thách – có lúc muốn tự sát. Bởi vì tôi may mắn có được sợi tóc để nhớ nhung:

….

Tôi bỏ em về miền duyên hải
Ngày đầu năm lửa cháy  Qui Nhơn
Bộ đồ vàng trung đội ngụy trang
Gian khổ lắm chiếm từng con phố
Nhớ người truyền tin bò qua con lộ
Cõng tôi về  băng bó vết thương

Nhớ vô cùng, cô gái không quen
Quên cả sợ, mang giùm ly nước
Tôi đã uống vào cơn đau khát
Cả tình yêu chan chứa Qui nhơn

Tôi đã qua Phù Cũ Bồng Sơn
An Cửu, An Khê, Tân Dân, Tuy Phước
Nhớ cây đa, chiếc cầu trong văn Võ Phiến
Thương  những người bỏ xứ xa hương
Nhớ vầng trăng trên xóm Gò Găng
Bà mẹ thương con mắt mù kết nón
Và những đêm sao trên đồi Bánh Ít
Cho tôi cố tìm đôi mắt người yêu

Nhớ những chuyến xe xuôi ngược sáng chiều
Ai trong ấy, cứ mân hoài sợi tóc
Khi mái tóc chớm vai gầy bé nhỏ
Tôi biết em còn gội với  nhớ nhung
Tôi bỏ em đi,  theo những dặm trường
Theo những đám mây trên vùng đất đỏ
Ai  mang cho em một chùm bông bưởi
Bỏ thêm vào nồi chùm kết cho thơm

Tôi bỏ em vào tận rừng tràm
Em cũng theo tôi nuôi chồng lận đận
Bà Tú Xương ngày xưa gánh gạo
Em cũng theo bà gánh tiếp lao đao
Cám ơn em, người con gái miền Nam

Lê …

Khi đôi chân không còn là hai cột trụ
Vẫn còn đây khinh mạn một cái đầu
Khi đôi chân không còn sức bước mau

Thì bài hoc chú rùa già trước sau gì cũng đến
Cám ơn em, em cho tôi nước mắt
Để tôi hiểu rằng tim tôi vẫn yêu thương
Tôi biết mình may mắn còn đôi chân
Lê lết nữa vẫn còn đi còn đứng
Nghiệp dù nặng, nhưng thân tôi không nặng
Tôi đã trả hết rồi, còn gì nữa mà mang ?
(Aug 16-2016)

 

 

 

Tẩy trần (7)

Chưa bao giờ như lúc này tôi cảm thấy mệt mỏi, đuối sức. Không phải công việc chăm sóc người bạn đời năm trong Nursing “hòm” đã làm tôi xuống dốc. Y. đã có một nơi để nương tựa dù Y. không muốn. Và tôi cũng đã có một nới để giúp tôi khi tôi không còn sức để đảm nhiệm chăm sóc Y. tại nhà như trước.

Vậy mà tôi xuống dốc. Hai chân tôi như bước lê, và cả người tôi như không còn vững vàng khi bước. Tôi phải cầm hay vịn sà ngang hay lan can. Tại sao vậy cà. Tôi đâu có dau ốm gì mà mất sức mệt mỏi như vậy cà.

Phải. Tôi biết rồi. Tôi không thể cứng cỏi để làm một quyết định. Có nghĩa là bỏ Y. nằm ở đấy, đừng mỗi ngày đến ba lần sáng trưa chiều  để lo bửa ăn cho Y nữa. Đến để nghe những hằn học đay nghiến, phẫn uất của một con người bị khổ nạn, hai chân hai tay hầu như không còn đủ sức mạnh nữa, nhưng trí óc thì sáng suốt không ngờ.  Để năn nỉ tôi, giận dữ tôi, hay than thở những gì mà Y. phải gặp, như người cùng phòng, như thái độ của người nurse aid… Có khi thấy tôi, tôi thấy đôi mắt Y long lên sòng sộc, và ngon tay đưa lên cho tôi. Trời ơi phân. Và tôi đã cuống cuồng thay tả, thay quần, thay chăn. Lau mình mẩy…Tôi biết, ở đây không phải bấm cuông là có người đến ngay để chăm soc giúp đở khi Y. cần. Họ còn có biết bao nhiêu người khác cần họ. Chỉ có ở nhà. Mỗi lần Y. bấm chuông là có mặt tôi ngay. Và vì vậy, Y. muốn về nhà, để có tôi chăm sóc. Trời ơi, Hai chân kia không thể đứng được thì làm sao tội giữ gìn dùm cho bà ?  Làm sao một mình tôi đỡ bà lên hay mang bà xuống giường, làm sao tôi thay tả, thay áo thay quần cho bà chứ ?

Còn nữa. Còn trăm ngàn thứ cọng lại, trờ thành một khối đá tảng. Cái khay đồ ăn, Ổ bánh mì, bơ sữa, thịt nguội, pizza, oak meal, súp, hamburger,,, spinach,,, Sao bà không chịu ăn, hả. Tôi mờ mắt nhìn đồ ăn, vì tôi hiểu ngay cả tôi, cũng không thể nuốt vô mà.

Như vậy làm sao mà tôi vui được, dỗ dành an ủi được ? và tôi mang nỗi buồn trở lại căn nhà. Mang bị quần áo dơ của Y. để giặt. Có khi quần dính cả phân. Xả biết bao nhiều lần vẫn còn bốc mùi. Rõ ràng không phải xếp tàn y lại giữ mùi hươngxếp tàn y lại giữ mùi hôi.

2.

Thôi thì còn cách là lao vào việc làm để mà quên. Tôi đã bắt đầu học cách nấu ăn qua những youtube.   Lần đầu tiên, Y, khen ngon. Không ngờ cái sáng kiến của tôi lại được chấm giải bởi một người khó tính nhất trần gian, khi tôi chế biến ra món bún bò dã chiến.

Làm sao bà biết là tôi nói láo là tôi mua ở một tiệm tại Philadelphia, nhưng thật ra  tôi  ra ngoàii tiệm Tàu mua giò heo họ làm sẵn, kho sẵn. Họ ướp gia vị hết sẩy. Mang về chỉ việc bỏ vào nồi nuớc đổ vào hai muổng canh bột nấu bún bò Huế, rồi đâp xả bỏ vào cho thơm. Công việc chỉ cần 15 phút là xong. Vậy mà nó đã trở thành một tuyệt chiêu.

Rõ ràng, sáng kiến đã mang mình niềm vui.

IMG_0703

3. Sáng nay tôi xin được chia sẻ niềm vui với bạn xa gần là tôi đã làm được việc “phi thường” khi tìm cách hạ thấp sức nặng của một tác phẩm từ 422 Mega Bytes (MB) xuống còn 16 MB.  Nhờ con số thấp này file mới chạy mau hay khi copy, hoặc save cũng nhanh cấp kí. Chẳng bì muốn save một file với sức nặng 431 MB, thời gian cần phải 20 phút hay hơn !

Đấy là dữ liệu về cái file gốc  chụp cả cuốn sách khảo luận về văn học của Nguyễn Sỹ Tế:, dạng acrobat, với sức nặng là 422 MB

original bytes

Và file mới (hightlight), sức nặng chỉ 16 MB:

new bytes

Với một số người, chuyện 422 MB và 16 MB là chuyện thường. Chậm hay nhanh thì cũng vậy. Nhưng đối với tôi, đây là một sự thách đố. Thách đố thật sự. Để giúp cho máy chạy nhanh, save cấp kỳ mà máy in khỏi nổ khi phải run một file quá sức nặng. Và nhất là giúp bạn dễ dàng đọc, dễ dàng scroll up, hay down khi tôi post nguyên tác phẩm xuất bản vào năm 1962  giá trị này lên Blog.

Nếu ai muốn thích bản in giấy đóng như cuốn sách có bìa hẵn hoi, xin vui lòng liên lạc với chúng tôi

Đọc Việt Nam Văn Học Nghị Luận của Nguyễn Sỹ Tế

Copy of Copy of nghi luan - nst_01