Bởi vậy, em đừng  ngạc nhiên khi những người già lão ngủ li bì
Không, họ gục đầu trên khay  ăn. Họ tham thiền nhập định !..

Có ở một nơi  với những người mất trí
Mới  hiểu rằng  đời phải cần  hỉ nộ ái ố sân si

 

Họ, có người còn trai tráng, phương phi
Luôn luôn mang balô trên vai
đi vòng vòng gặp ai  cũng hỏi câu: Đường nào đi về Frorida đễ tôi thăm bà mẹ?
Họ: ông già  luôn luôn đổi mũ
Hết đi rão qua từng phòng, rồi  dừng lại nhìn vô
Chắc tìm một cái gì rất đổi thân quen
Mà không hề thấy,  để lắc đầu kiếm  mãi
Em từng bảo tôi phải tập thiền, tập thở
Để quên đi những tham hận phiền lo
Để tâm hồn được thanh tịnh  như tờ
Nếu em đã ở nơi này, em sẽ thấy có nhiều người đắc đạo
Họ, không còn gì để mà sân si hệ lụy
Bởi trí não mất rồi, còn gì nữa để hệ lụy sân si ?

Họ bây giờ như đứa bé mới  tập bò
Không phảị tập ̣dần̉ để quen cuộc dời sẽ đến
Mà họ tập dần, tập dần để quen dần với cơn an giấc
Giấc ngủ cuối cùng, giấc ngủ ngàn thu

Bà xã ngủ sau khi ăn xong, Tay vẫn còn  cầm Iphonr, nhưng mắt nhắm. An tịnh làm sao !

oOo

Bởi vậy, em đừng  ngạc nhiên khi những người già lão ngủ li bìa
Không, họ gục đầu trên khay  ăn tham thiền nhập định !…