Ghi vội (4): Nhớ Đinh Cường thực hiện flipbook Cào Lá Ngoài Sân Đêm gởi ĐC trong cõi vô cùng

Hình Blog hôm nay tôi bỏ vào “Header Image”  là  hình Đinh Cường và tôi được nhà thơ Phạm Cao Hoàng  chụp dưới basement, nơi tôi làm việc, khi anh và bằng hữu ghé thăm tệ xá của tôi cách đây 6 năm.

Lúc ấy nơi làm việc của tôi rất bề bộn. Kệ ngăn, sách vở, máy in, máy cắt, máy làm keo, giấy in…
Bây giờ tôi phải đưa một số máy in lên nhà trên vì chân bị yếu, thấp khớp và Gouy liên tục.
Tuy nhiên, kệ ngăn sách vở vẫn còn lại, vẫn còn nằm yên trong bóng tối của basement.

Hôm nay, tôi xuống hầm, mở đèn, và tiình cờ lấy ra cuốn thơ của Đinh Cường giữa hàng trăm cuốn sách.
Mở từng trang. Mở từng kỷ niệm. Mở từng trang lòng.

Thơ anh, tranh anh vẫn còn đấy: trong Cào Lá Ngoài Sân Đêm và trong tâm tưởng của tôi:

Kể từ bạn bỏ đi xa
Con tàu vẫn đến nhà ga mỗi ngày
Còi tàu vẫn vút lên mây
Cớ sao thưa bạn hôm nay quá buồn!
Tàu ngừng, chở tiếp hoàng hôn
Làm sao chở hết nỗi buồn của tôi?

Và như là một nén hương lòng, thực hiện Flipbook. Anh “phục” tôi chưa, anh ĐC ? “Sống bên em, chết bên bạn mà” !

(xin click vào  tranh bìa sách, để đọc toàn bộ tập thơ)

 

 

 

Còi tàu hụ, nhớ Đinh Cường

      salamisound-2711237-steam-locomotive-whistle-3

 

còi tàu hụ
nhớ giang hồ
lên ga khuya lạnh
gió mờ mịt xa

(Đoạn ghi sau ngày tuyết bất ngờ – Đinh Cường)

 

Kể từ bạn bỏ đi xa
Con tàu vẫn đến nhà ga mỗi ngày
Còi tàu vẫn vút lên mây
Cớ sao thưa bạn hôm nay quá buồn!
Tàu ngừng, chở tiếp hoàng hôn
Làm sao chở hết nỗi buồn của tôi?

 

 

 

 

 

Đọc thơ Đinh Cường

Thử đọc hai câu thơ của Huy Cận:

Sóng gợn trường giang buồn điệp điệp
Con thuyền xuối mái nước song song…

Ta thấy cái buồn của người thơ khiến cả trường giang cũng phải buồn theo (người buồn cảnh có vui đâu bao giờ – Nguyễn DU).
Nhưng nếu ta đổi chữ “buồn” sang chữ “bèo” thì cái cảnh trường giang lại khác:

Sóng gợn trường giang bèo điệp điệp
Con thuyền xuối mái nước song song…

Ta thấy trên mặt nước những cánh bèo trùng trùng điệp điệp trôi dạt. Chẳng có cái gì là buồn hết.
Như vậy tình sinh cảnh. Phải có chữ buồn chúng ta mới cảm nhận được cái buồn của sông nước trường giang.  Chính tác giả đã áp đặt cái tình vào thơ ông ta.

Nhưng với thơ Đinh Cường thì khác. Ví dụ  bài thơ “Vọng Cảnh” của Đinh Cường sau đây:

thôi em ngày mộng chưa về
chiều trên rừng núi lạnh tê mộ phần
con sông chừng cũng lưng dòng
thuyền trôi chậm mái chập chùng sóng xô
người ngồi giữa bãi cỏ khô
bầy chim về muộn cũng vừa bóng đêm
thôỉ em ngày mộng đã chìm
chiều trên rừng núi một mình lạnh tê

bạn thấy có chữ “buồn” nào đâu, nhưng đọc lên ta lại cảm thấy một nỗi buồn man mác, u uẩn với những từ như “mộ phần”, “mộng đã chìm”… Rõ ràng là cảnh sinh tình  chứ không phải tình sinh cảnh…

Thơ Đinh Cường (sưu tập)

Tuần báo Mai số 40 Bộ mới ngày 15-4-1964:

tho DC.jpg

Lời chũ Blog:
Sau đây là những bài thơ của Đinh Cường đăng trên 2 trang cở lớn (nửa khổ tờ Nhật trình) của tuần báo Mai vào năm 1964, do chúng tôi sưu tập và đánh máy lại
.
cho sơn

mai đi hồ dễ quên đời
mai đi hồ dễ quên người được sao
nửa đêm sực tỉnh mưa rào
còn đây một nửa truyện sầu chuyền tay

đồi vọng cảnh

thôi em ngày mộng chưa về
chiều trên rừng núi lạnh tê mộ phần
con sông chừng cũng lưng dòng
thuyền trôi chậm mái chập chùng sóng xô
người ngồi giữa bãi cỏ khô
bầy chim về muộn cũng vừa bóng đêm
thôỉ em ngày mộng đã chìm
chiều trên rừng núi một mình lạnh tê

mùa đông

1.

Khi người nữ ca sĩ mang bó hoa lys trắng trở về đi ven dòng sông có người đàn ông đứng đợi người đàn ông không làm thơ dù cỏ hoa tình tự chiếc cầu trắng mang linh hồn mùa đông cùng ngọn đèn tháp chợ có loài chim thể-anh về đi ngủ (loài chim thể-anh lẩn trốn ở rừng thưa và ăn toàn loài hoa dại)

2.
Khi ngườí nữ ca sĩ ôm giá rét trở về đi ven dòng sông người đàn ông không còn đứng đợi người đàn ông hóa thân làm cột đèn từng đêm có người đến thắp lửa và người nữ ca sĩ bỏ chạy rất mau rất mau

3

Ngoài đảo hoang lời ca là tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá những cơn gió mặn trườn tới và cướp lấy còn lại chiếc sọ dừa nầy nước biển chiếc sọ dừa rất dễ thương

người nữ ca sĩ bưng mặt khóc người đàn ông không còn nữa cả loài chim thể-anh ở rừng thưa

4

Sau đó không còn tiếng hát.

 

vĩnh viễn

anh vẫn trở về đêm khuya thắp hàng bạch lạp tách nước trà nguội như căn phòng có nhiều vết loang anh đồ lên thành khuôn mặt em hai mắt to đen là nh. với chiếc trâm cài trên tóc.
con đường buổi chiều là tấm thảm anh đưa em về với tiếng hát của trang sương mù vữa trên dãy núi xa còn lại một tí mặt trời sáng dịu như màu áo dài xanh non em phơi rồi để quên

là nh. với dáng vai gầy bắt được

làm sao anh nói ra, lời lẽ giản dị như ca-dao và tình yêu hồn nhiên như rừng núi hồn nhiên như hơi thở em anh lắng nghe bằng tiếng tim

là nh. với đêm dài mộ huyệt

cho anh gọi em một lần rất nhỏ như phi-lao như tiếng sao vỡ nửa khuya em ngửa mặt cười nghe lệ rớt

là nh. với bản serenata buổi chiều buồn hơn bao giờ

là nh. với niềm sầu đau vĩnh viễn.

lời hư vô

 tặng hđnam

I

tôi nói lời trổi trăn
người bạn buồn trong giấc ngủ
nửa đêm tôi quờ quạng em
ở xa và ngủ yên làm sao tôi thầm gọi
tình yêu hay cô đơn

  1. ở đó mùa biển động bắt đầu
    nửa đêm con bệnh đến chém tôi thảm thiết
    những ghềnh đá kêu than một đời cô đơn
    mà bọt sóng cứ ăn mòn vào thân thể
    ở đó cơn mưa hãi hùng từ trên đèo cao
    tiếng núi vô vọng vô vọng
    ở đó chiếc tàu đã đắm từ năm bão lớn
    mang theo hàng xác người cho loài cá mập
    mà những người thân không bao giờ tìm ra
    ở đó tôi nhìn thấy

căn nhà miền phi-lao.

truyện tình

những bước chân đi trên đường phổ chết
anh còn nói với em lời gì nữa không
đêm cao-nguyên vĩnh biệt
gọi tên một lần trên đỉnh non cao
ngàn xuân không tiếng vọng
em làm một loại én ma
như anh hóa thân
trên trái đất này chúng ta vĩnh cửu
câu chuyện bắt đầu từ một nghĩa-địa-hoang
người yêu mang áo trắng
người yêu dang tay với
cát tung bụi mù.

 

qui nhơn

xe ngừng lại giấc nghỉ trưa
cho tôi xuống vội để vừa kịp thăm
núi còn những mấy nghìn năm
mây bay buồn xuống ngang tầm mắt tôi

nửa mặt

 

tiếng hát dạ lan này
nghe hồn anh mỏi mệt
chiều âm thầm qua đây
biển sa mù mải miết
biển đông sầu mải miết

hải đăng làm mắt chong
anh ngồi trên cát lạnh
em giờ xa ngàn trùng
chiều ơi chiều xuống chậm
mây bay qua chập chùng
gió lưng đèo thổi mạnh
mưa trên đèo đó nhung
anh còn đi biền-biệt
những ngày qua ngày qua
con ngựa hồng đã chết
anh hát bài sahara
sa-mạc mờ bụi đỏ
cát bỏng bàn chân này
nửa mặt mình lệ chảy
nửa mặt mình máu vây
còn chi mà nói nữa
em đưa anh cầm tay

valse

Khi nàng mở mắt to nhìn lên
tóc nàng chảy xuống như điệu vũ
từng cánh hoa hồng rơi
ngoài bờ sông những ngọn đèn sáng lên, vai cầu trắng
tóc nàng mắt nàng
nuôi chàng sổng từng mùa đông
chàng gọi nàng âu-yếm
như trên đồi cao đầy cỏ may
chàng hôn nàng ở đó.

khi nàng mở mắt to nhìn lên
mây hãi hùng đổ xuống
và gió, gió trên đồi cao
chàng và nàng chạy đuổi
bằng chân không.
ngoài bờ sông những ngọn đèn sáng lên, vai cầu trắng
thành phố sương mù
nàng gầy như lau sậy
tóc nàng mắt nàng
với mầu áo lụa đen chàng lẩn trốn
chàng quên hết
đó là siêu hình riêng của chàng
hạnh phúc dịu dàng như đồng cỏ
nàng hát buổi chiều như sao băng

 

(Mai số 40 Bộ mới ngày 15-4-1964)