Không có gì

Trong những căn phòng hiu quạnh ấy
Có người đã đến và ra đi
Có người gào mãi khan ra máu
Có người im hoài đến thiên thu

Mỗi căn phòng, có hai chiếc giường
Không có gì, ngoài bốn vách tường
Có có gì, không có gì hết
Không có gì thật sự không có gì

Không có gì dù những người y tá vào phòng mỗi ngày
Dù  những mâm khay đồ ăn vẫn được mang vô
Để cúng những người sống mắt nhắm nghiền
Nửa giờ sau khay mâm được mang đi, không ai đụng tới

Không có gì, vâng không có gì
Cuối cùng thì ai cũng không có gì
Trên xe lăn,  ở bàn ăn những cụ ông cụ bà đầu gục xuống
Trên hành lang vài người Alzeimer qua lại, đứng, nhìn
Trên giường có người cứ lấy ngón tay viết trong hư không
bài thơ thứ 1825 ( 5 năm nhân 365 ngày)
Không có gì…