Ghi voi

Ghi vội (8): Hình background

Posted on

…Chúng tôi bắt đầu xuống xe, lúc 10 giờ tối. Và mỗi trung đội được lệnh phải buộc những cuộn dây băng cứu thương vào lưng, kẻ trước người sau để khỏi bị lạc đường. Mưa xối xả. Nước mênh mông. Mỗi lần có trái sáng bắn lên, hay từ máy bay Mỹ thả xuống khu vực, chúng tôi phải khom người xuống nước, như cố che dấu những hình tượng mình trên đồng nước lụt. Tôi đi thứ hai sau người tiền sát hay một hồi chánh viên. Lý do tại sao thứ hai, vì tôi phải xem địa bàn phương giác để chỉ người lính tiền sát nhắm hướng mà bước. Có khi chúng tôi sa vào hố bom, và nước ngập quá cổ. Nhờ dây buộc, người sau kéokẻ bị sa chân lên…

(more…)

sáng tác của THT

Đêm mơ

Posted on

new eve

 

Mắt người bạn gái chợt sáng lên như bắt gặp một niềm kinh ngạc thích thú. Tầng cuối cùng 110 như chạm lấy trời. Trên cao, một  chấm sáng rất mờ nhạt giữa cõi. Không biết là  ngọn đèn của chuyến bay đêm hay là một tinh cầu lạc lỏng.  Nhìn xuống, nhìn quanh, cả Nữu ước như ngập cả một biển kim cương lộng lẩy xen kẻ những mái nhà tuyết trắng như tấm thảm óng ánh bạc. Dưới nữa là những con đường xen kẻ dày dặc, với hằng hà ngọn đèn sáng rực như đuổi nhau không bao giờ dứt. Nhàn reo lên: New York. Đẹp quá ông ơi.

Buổi học đầu của lớp Toán Cao học. Người thiếu nữ đã đến lớp từ lâu, và người đàn ông, ngồi đằng sau, biết mình sắp chết đuối về bờ vai mềm và cái dáng dấp nhỏ bé rất Đông Phương ấy.

(more…)

sáng tác của THT

Những mùa giáng sinh không bao giờ quên…

Posted on

 

 

 

Mùa giáng sinh 1978

 

gogota

Núi Trầu là một địa danh ở Kinh Nhà Chung thuộc Kiên Lương Hà Tiên. Núi Sọ là một ngọn đồi nhỏ có dựng một thập tự giá rất lớn. Đây là một xóm đạo. Chúng tôi, khoảng 30 người tù cải tạo, được lệnh bè tràm từ trong rừng tràm ra Nhà Chung. Con đường bè là con kênh dài khoảng 10 cây số. Buổi chiều trở về, nhìn từ xa, núi Sọ với chiếc thập tự giá nổi lên trên nền trời ráng đỏ. ..
đọc tiếp

sáng tác của THT

Ngàycựu chiến binh Mỹ nhớ đến đồng đội

Posted on

Hôm nay là ngày Cựu chiến binh Hoa Kỳ. Cả nước Mỹ đang hướng về những người  từng mang màu áo đồng phục bằng tất cả niềm tri ân. Trường học, công sở, bưu điện đóng cửa. Các nghĩa trang quân đội đã thấy tấp nập người thăm viếng. Những đài tưởng niệm cũng đã phủ đầy hoa và những người đến cúi đầu…
Sự tri ân không phải  ở chỗ “quân đội ta anh hùng”, nhưng ở sự hy sinh, chấp nhận cái chết để cho người khác được sống.
Nhưng còn cả triệu người lính miền Nam thì sao? Im lặng tức tửi. Không tiếng kèn đồng u oán cất lên chiêu hồn tử sĩ. Không có một nấm đất để con cháu có thể nhìn thấy tên họ và số quân… Và những người lính cũ ấy, người đã bỏ trần gian, người thì luân lạc, râu tóc bạc phơ,  hẩm hiu giữa một đất nước mà quê hương không có…

Xin được post lại bài văn Người hạ sĩ nhất, như một nén hương lòng của một người cựu chiến binh miền Nam. Bài này đã được Thanh Phương diễn đọc.