Tháp…..

      Đồi tháp Bạc hay là tháp Bánh Ich, hậu cứ của đại đội 405 thám kích sư đoàn 22 BB, nơi tôi phục vụ từ 1967-1970.   Sáng qua đèo An Khê Chiều trở về Tháp Bạc Đêm kẻng khua tập họp Lại xuống đồi làm ăn Đoàn xe đợi ngoài sân Tháp in nền trăng sáng Những bầy dơi đập cánh Đưa tiễn buổi ra quân Đội lại chiếc […]

Ngày đầu năm ở một nursing home

  Ngày đầu năm đúng vào ngày chủ nhật Ba nhà thờ bên đường Terrill ngập đầy con chiên Chỉ có nursing home này là vắng người Các nhân viên phần lớn nghỉ lễ Ngày đầu năm tôi muốn chúc tụng mọi người Nhưng ở đây, không ai cần nhận Chẳng một ai nở nụ cười khi tôi nói happy new year Ngày đầu năm tôi vào phòng mình nói  happy new year […]

cháu nội

Từ khi ông được thăng lên chức ông nội, ông mới hiểu đó là một phần thưởng ưu hạng mà thượng đế dành cho một đời người lúc về chiều. Món quà ấy đến lúc vợ chồng ông phải thui thủi trong căn nhà trống trải, đôi khi nỗi buồn hiu quạnh như rưng rưng trên những nhánh cây phong, cây sồi, mà lá mỗi năm lại xanh đó, vàng đó, úa héo […]

Cuối năm bên dòng sông Hudson

Trở lại dòng sông này mấy bận Bên kia thành phố đã lên đèn Cơn mưa nhoà nhạt hoàng hôn lạnh Chiều cuối năm trời mau tối thêm Mưa phủ trường giang không thấy bến Nơi này, nơi ấy như hôm qua Con sông vẫn một vùng sương khói Vẫn buồn theo lau lách bờ xa Sông vẫn hắt hiu con phà đậu Vẫn bầy chim biển tiễn chiều đi Sao sông không […]

Bìm bịp kêu nước lớn em ơi…

  Trần Hoài Thư Ngày đầu tiên đến với rừng tràm, ông mới hiểu hơn về thân phận của những người lưu dân xa xưa. Vùng đất này chắc có lần in dấu những người bất hạnh, bị đày đọa trong thời chúa Nguyễn. Từ những làng xóm xa vời cố quốc dưới rặng Trường Sơn hay bên bờ biển miền Trung ấy, người xưa đã bị buộc xa quê nhà, để đến […]

Đêm vô cùng

 truyện Trần Hoài Thư Bốn chàng thanh niên: áo ấm kéo cao tận cổ, co ro run rẫy bước theo con dốc xuống bờ hồ. Trời của đêm Giáng sinh đầy sao và trong suốt như đáy cốc thủy tinh màu sẩm tối. Gió nghe lộng trên đồi, rồi lướt xuống lũng, rì rào trên những đọt thông cao. Gió thật lạnh. Cả bọn co rúm trước những cơn gió tê buốt. Tuy […]

Cuối năm trong Dunkin

Bạn, Tôi mới tìm ra hai chữ mà tôi thích quá, sáng nay. Bây giờ tôi mới hiểu tại sao những cụ xưa, mỗi lần đọc thơ Đường, có khi rung đùi sảng khoái… Câu thơ như thế này: Những nhánh cây gầy chở lạnh mùa đông. Trước kia, tôi viết: Những nhánh cây gầy chở cả mùa đông. Xin đừng hỏi tôi tại sao tôi lại thích tiếng “ lạnh” thay vì “cả”. Tùy theo cảm nhận […]

THE BATTLEFIELD

TRAN HOAI THU __________________________________ THE BATTLEFIELD (Translated by TRAN QUI PHIET)     She went back to look for that place. “Where is it now?” she wondered. All she saw were desolate tufts of grass and wanton vegetation although it was the same red soil, the same puddles of water and, far beyond, the same immense jungles eternally shrouded in heavy mists.

NGÓI

Tặng Lê văn Trung Ai bảo tuổi già, ngựa nãn chân  bon Soi tháng ngày  giữa nhân gian hiu hắt? Không phải thế, già chỉ ở bên ngoài, râu tóc Nhưng hồn thì vẫn trẻ : hai mươi ! Khi ta gọi chiếc xe đến để lấy nợ đời Có nghĩa là ta muốn quét đi những lá vàng đã mục Này chiếc veston,  này  giày da thuộc Này son này phấn này lọ nước hoa Hãy lấy […]

Nancy

  Nancy, người thiếu nữ tóc vàng, đôi mắt xanh màu da trời mùa hạ. Nancy của những năm tháng, ngồi bên kia phòng làm việc, làm mỗi buổi sáng ông phải uống thêm một cốc cà phê để nhấp thêm những niềm vui nho nhỏ. Nancy của những buổi mai, đứng dựa vào khung cửa kính, để nắng vàng làm lung linh trên gương mắt xinh đẹp lạ thường. Nancy của những […]

Khi bị thương ở Qui Nhơn

  Đêm nay, đêm trừ tịch Ta xuống đồi đầu năm Xuất hành về Qui Nhơn Chúng ta cùng xông đất • Hai chân ta dẩm bước Từng vuông phố thân quen Phố ơi, phố mến thương Đợi ta về phố nhé Dù  garant  phát một Dù oằn nặng  khẩu Bar (*) Dù địch xài AK Dù quân ta quá ít Ta phải về phải chiếm Phải chiếm lại Qui Nhơn Những  vĩa […]

Đọc sáng tác từ một số Bách Khoa cũ

Gắng nhớ về một bài thơ cũ, thời ở thám kích.  Và nó đây rồi. Lính Bụi Mở hàng. Súng gát vào phên vách Đôi giày bùn ướt còn bám đầy Cô hàng ơi, xin ly xí nại Mới ở mật khu về, thèm quá cà phê Quán chật, mấy thằng ngồi khum lại Bỏ qua đêm trắng mắt băng đồng Nghe như mùi đất còn vương tóc Lính bụi mà, em có […]

Chiếc school bag và người lính già

Viết cho tôi : người cựu chiến binh miền Nam, nhân ngày Veteran của Hoa Kỳ   Ta trở lại trường khi  tuổi vào trung niên Sách vở học trò  đôi khi nỗi buồn  phủ kín Lớp học người đông, mắt xanh da trắng Chỉ lẻ loi một gã tị nạn già Chỉ lẻ loi một chiếc bóng mình ta Soi trên vách tường trong phòng trong lớp Trong những đêm khuya một […]

Cho con mùa tựu trường

(Bài này viết đã lâu, nay post lại có thêm hình và audio)   …Cuối cùng mùa hè cũng đã chấm dứt. Và một bầu trời trong xanh dạo nào, một mặt trời chói lọi dạo nào, những hàng cây phong, dẻ, sồi, trắc bá xanh tươi trong khu vuờn của chung cư cũng phải nhường lại cho một khoảng mênh mông hiu hắt, cho những áng mây buồn chẳng muốn trôi đi, […]

Vài bài thơ viết về Huế của tui…

      Huế gọi ta về Có một dòng sông mềm như dải lụa Có hai ngôi trường như đôi tình nhân Có một con đường mỗi ngày hai bận Anh theo em về, qua bến qua sông Có một chiếc cầu bắt qua thành phố Thành phố mù sương, phố cổ mù sương Có anh tội tình như loài cổ thụ Em đậu trên cành, làm anh bâng khuâng Có buổi […]

Restore

Bất cứ một OS (Operation system)  nào cũng đều có  một phần hành quan yếu để hồi phục lại những file ngỡ bị mất Đó là restore từ Unix đến PC từ  Windows đến MAC Cám ơn nó như vị cứu tinh ban cho một phép lạ Nhờ nó mà toàn bộ file Sáng Tạo từ số đầu đến số cuối ngỡ đã  mất nay được hồi phục Nhưng mà tại sao ta […]

Và mùa thu, cám ơn

Tùy bút của THT Rõ ràng màu sắc đã làm tôi choáng ngợp. Mỗi ngày tôi cứ lái xe chạy theo những mảng màu ở hai bên đường. Cây này là cây dẽ nên lá vàng như màu nghệ tươi. Cây kia là cây sồi nên lá màu huyết dụ. Có khi cả một con đường thì hai bên là hàng cây như đội những chiếc dù mà sắc vàng đã ngã sang […]

Con nai vẫn đến vườn xưa

Bài thơ sau đây tôi làm vào ngày 1 tháng 10 năm 2013, lúc Y. còn ở nhà. Vậy đã hơn bốn năm rồi. Con nai xưa thỉnh thoảng vẫn đếnvườn  xưa, nhưng không còn có Y. nữa. Còn cây sứ xem như đã chết vì chắc quá buồn … Căn phòng có bao nhiêu ô cửa Mỗi ngày tôi sẽ mở rộng cho em Mỗi ngày tôi sẽ cho em thấy màu […]

Khi mặt trời không còn thấy ban ngày…

Những bài thơ viết về  chuyến vượt biển 1979 của tôi   Đêm Từ biệt Việt Nam Lăn chiếc phuy dầu lên cá lớn Trời ơi, ta từ biệt Việt Nam Việt Nam. Đêm ấy đêm trừ tịch Có những con người lại cách ngăn Chào những đường thân, những lối quen Những hàng cây rũ lá bên thềm Chào cây cầu đá qua thành phố Chào những bờ hiên, những cột đèn […]

Làm thơ không biết mệt

Dạo này tôi làm thơ không biết mệt Làm thơ khi theo em Làm thơ khi in sách Làm thơ khi tới chợ Tàu Làm thơ khi đi bưu điện làm thơ khi nấu cơm làm thơ khi giặt áo quần cho vợ thơ không phải chỉ  là bước chân theo em mà thơ khua đau lòng tôi đến ứa lệ kìa đôi chân này tập đi có khi mất thăng bằng muốn té […]