LÍnh đồng bằng

Xuất xứ bài thơ:

Năm 1971, tôi được Tổng cục chiến tranh chính trị QLVNCH đánh công điện bốc về làm phóng viên chiến trường. Sư ưu ái này rất  đặc biệt vì Tổng cục cho phép tôi được quyền chọn một trong bốn chỗ: Saigon, vùng 1, vùng 2, vùng ba, vùng bốn. Tôi chọn vùng 4 (Cần Thơ) vì lúc bấy giờ vợ con tôi ở Cần Thơ.

Từ núi rừng xuống đồng bằng, vẫn là những chuyến đi vào mặt trận. Tôi chấp nhận làm phóng viên chiến trường dù cấp số là thượng sĩ trong khi tôi mang lon trung úy. Với tôi, là nhà văn, phải sống trước đã. Sống mới tạo cảm hứng, mới cung cấp dồi dào chất liệu. Sống mới tạo ra những suy nghĩ.  Sống  để không hổ thẹn mình là viết phịa. lừa mị độc giả
CÁm ơn những chuyến đi, đã giúp tôi viết rất nhiều. Văn và thơ, như bài thơ Quán Gió đồng bằng dưới đây.
Những ngày qua tôi tìm những clip về Cần Thơ, Hậu giang, miền Tây để cho Y. xem qua tablet. Trí não của Y. đã bị xám, nhưng không xám khi thấy những hình ảnh cũ. Mắt đăm đăm nhìn vào màn kính nhỏ, thỉnh thoảng lại hát theo. Tiếng hát không còn trầm bổng nhưng rù rì như tiếng máy xe.
Tôi ngồi bên cạnh cũng nghe theo. Hai vợ chồng già cùng lắng hồn vào tiếng ca của Hồng Phượng, Diễm Thùy,U ‘t Trà O ^n, A’nh Tuyết hay clip của  Thôn Nữ Miền tây…

VÌ vậy xin bạn hiểu tại sao tôi lại để những bản nhạc về tình tự, vềquê hương trong những bài post vừa qua. Chúng là những liều linh dược giúp chúng tôi được ngồi lai bên nhau như thời mới thương nhau trong một quán nào đó mờ tối ở Saigon, cùng nghe chung một bản nhạc. Nghệ thuật chẳng những làm thăng hoa đời sống mà còn là một linh dược nhiệm mầu giúp người khổ nạn như Y. bây giờ.

  •     Tinh Hoai Huong

(Mu ốn nghe, tắt, hay điều chỉnh âm thanh xin click vào những nút liên hệ)

Quán gió đồng bằng

 

Hôm nào bỏ lại rừng An Lão
Trở về nghe gió mặn Năm Căn
Qua Cù lao thuận xuôi Ông Đốc
Ống kính ghi: cuộn khói chiến trường

Chiến trường thì cũng thây người chết
Cũng là biển lệ cũng hờn căm
Trường Sơn chưa dứt cơn kinh động
Đồng Tháp dòng kênh máu đỏ ròng

Giầy trận ngày xưa mòn bụi đỏ
Bây giờ bùn bệt trắng sờn da
Súng colt bỏ lại bên trời cũ
Còn quả tim này quá thiết tha

Người bạn kể gì nghe đứt ruột
Ra trường hai đứa về bên nhau
Nửa năm một đứa về Cao Lãnh
Tìm đứa trôi sông xác cụt đầu

Ta ẩn hầm sâu không thấy nắng
Chiến trường chó đẻ chỉ toàn ma
Ra ngồi hong đít trên cầu ván
Tiếng tắc bùm đã dội từ xa

Bạn chụp giùm ta vài tấm ảnh
Đem về đăng báo anh hùng rơm
Hãy có làm sao điều chỉnh kính
Thêm nỗi buồn lẫn cả cô đơn

Chiến tranh thì vẫn là tranh chiến
Mặc.  Kéo nhau vào quán chị Hai
Mặt trời đỏ ối trên vàm xáng
Banh áo.  Ngâm bài thơ Cổ Lai

Hớp rượu cay cay chiều nhạt nhạt
Rừng lau trắng bạc dòng kinh xa
Ai ngồi đốt thuốc trên bờ xáng
Hay lính bộ binh quá nhớ nhà

Phóng viên đưa máy hồn run rẩy
Hốt hoảng người che mặt ngỡ ngàng
Ôi cả cuộc đời đi đánh giặc
Chỉ xin làm một kẻ tầm thường..