Nắng

Xin đừng hỏi vì sao lòng tôi niềm vui bát ngát Chỉ một mình tôi , tôi biết, chỉ mình tôi Tôi dang ở khuôn viên dương lão vắng người Chỉ hai cha con, và một người yêu dấu Lần đàu tiên sau năm dài em không thấy nắng Ngày hôm nay, mình được nắng, …

GPS

Lưỡi dao cắt giấy của tôi bị cùn Tôi nhờ con tôi lái xe đến tiệm Tôi ngồi bên, làm người hướng đạo Nó bảo khỏi cần, GPS giúp con Tôi nói: Dỉ nhiên, ba dồng ý GPS có mắt thần Nhưng ba biết rõ lộ trình hơn GPS Cái tiêm này 20 năm ba …

Cháu nội

He is my hero ! Truyện ngắn của Trần Hoài Thư Khi ông bà đến nhà, nhấn chuông, và khi cửa trong mở ra, thì gương mặt thằng cháu nội hơn một tuổi của ông bà hiện ra sau tấm kính. Trước hết là vẽ ngạc nhiên của nó qua cái nhìn đăm đăm chẳng …

Chuyện đột kích

  Viết để tặng tôi.   CHUYỆN ĐỘT KÍCH Copyright @tranhoaithu Đột kích ? Không phải dễ dàng khi mà những mật khu khét tiếng ở Bình Định được xem là những vùng bất khả xâm phạm. Đại Hàn muốn tấn công phải xử dụng cấp tiểu đoàn hay trung đoàn, với xe tăng phản …

Bề hội đồng hay tinh thần dân chũ ?

Tháng 1-1970, cuôn phim "Xin nhận nơi này làm quê hương" đạo diễn Hoàng Vĩnh Lộc  được giải thưởng TTVNCH. Cuốn phim được  tuyên dương: Cuốn phim hay nhất tù trước đến nay. Trước đó gân 3 tháng trên nhật báo Tiền Tuyến có viết môt bài tạp ghi nhan đề: NGHĨ VỀ ĐẠO DIỄN …

Thói xấu

Với cuộc đời bình thường này, tôi là kẻ phạm rất nhiều thói xấu. Có những thói xấu tôi cố gắng sửa chữa. Có thói xấu tôi ăn năn : Em ngồi lại đây để anh vạch tóc Tìm sợi nào sâu, sợi ngứa em yêu Anh sẽ nhổ dịu dàng từng chân gốc Bởi …

Theo người

THEO NGƯỜI Theo người, theo cả trăm năm Theo người, muối sát bầm sưng nỗi buồn Theo người, cha con mỗi tuần Con ôm lấy mẹ, cha cầm bàn tay Con gào lớn: Con đây này Cha thì hét, có Trần Hoài Thư thăm mình Theo người, ở nhà bức tranh Treo ở phòng khách, …

Mùa xuân (2)

Emkhuyên tôi mỗi ngày hãy chọn niềm vui Nhưng tôi không có niềm vui nào làm sao để chọn Cũng muốn lăm, nhưng bầu trời quá nặng Không chừa một khoảng nào dưỡng khí bình yên Nhưng niềm vui là gì, em có biết không Hãy chỉ dùm tôi, tôi cám ơn lăm lắm Với …

Mùa xuân

Bây giờ cửa đóng quanh năm Chiếc đồng hồ nằm trên tường ngủ yên Làm sao tôi biết ngày đêm Làm sao tôi biết sáng chiều thời gian Mà cần gì, hai cây kim Hai lưởi kiếm xẽo con người từng giây Nhưng mà vẫn nhớ ngày này Cái ngày thứ sáu 11 giờ thăm …

Bất diệt

BẤT DIỆT.. Hình như có câu nói trong giáo lý nhà Phật:Sinh sinh diệt diệt. Không thể có sự bất diệt trên đời này. Có phải. Vậy thì muốn tìm lại quá khứ phải nhờ album, bạn bè, người thân. Nhưng dấu vết không còn trong ký ức thì làm sao để hình dung ra. …

Mặt-sách

Trần ơi, bạn đang nghĩ gì thế Không, tôi không nghĩ, tôi quên Bây giờ ở đó, trên giường bệnh Biết có người mở cửa phòng bên? Hôm qua, tôi tháy nhà hàng xóm Đã vàng tươi những luống hoa xuân Hoa nhờ nắng, nên hoa mới thắm Lạy trời cho năng ngập phòng em …

Chiêm bao

Bởi chiêm bao không mọc lên từ chiến hào Mà  đến từ đằng sau màn khói thuốc Quán nghèo chật những bàn những ghé san sát sum vầy quán hở phên nên đầy gió lạnh lọt vào May mà có nồi nước sôi, ấm lòng lửa ngọn Để đến tuổi này, còn quay quắt với …

Ngủ

  Ngủ Con ve kêu mùa hè Lòng tôi kêu mùa khổ Ông  Trời cũng muốn  ngủ Em hãy ngủ em ơi Bây giờ ve không kêu ông Trời không ai ru Lòng tôi, kêu mùa khổ Dậy dậy dậy em ơi...

Tháp tôi

    Ba năm đánh giặc đàng ngoàiKhông ham lính nhưng  mang hoài giày đinhQuân thì có trại gia binh Còn ta ba ngọn tháp chàm tựa nương Giữa trời tháp khóc Thành ChiêmThêm ta, cái tháp rất buồn Việt NamTháp xưa rỉ  máu Đồ BànTháp nay rỉ  máu con Rồng cháu Tiên      

Tiền : Căn bệnh văn chương thời chiến (bài 4)

Nhắc đến sinh hoạt văn học nghệ thuật  miền Nam trong thời chiến tranh, người ta liên tưởng ngay đến Saigon. Thật vậy hầu hết nhưng cây bút thời danh đều ở SG. Những phương tiện phổ biến văn hóa cũng đều ở SG:  Nhà phat hành, nhà in, đài phát thanh, báo chí. 6 …

Đám mây

Người lính không mang đôi mắt và dáng thẹn thùng của cô giáo làng, mà mang theo đám mây. Đám mây chở lời bài học thuộc lòng thời đồng ấu. Mây sẽ trôi bàng bạc. Nhưng chì có đám mâychở lời xưa mới làm ấm lòng người lính khi vượt sông lao vào đất dử …

La vache qui rit

Ngày xưa từ xứ mọi về Ngang tàng anh chị lầm lì đại ca Bà chũ động, em bán ba Thằng trốn lính, đứa nằm chờ kissinger Họp đàn nổ quán  nổ nhà Cơ hàn mà nhớ, tháng  ngày khó quên Bây giờ ra chợ  mình ên Hai vai nặng xuống, bệnh và miệng ăn …

Lá vẫn còn xanh

Há miệng (chụp lúc chưa có đại dịch) Trưa nay mang bị đồ ăn đến nursing home Phòng mình đóng cửa, chắc người aid nurse đang bận thay quần áo cho mình Không sao. Bỏ bị đồ ăn ngoài cửa phòng,   Chợt nhìn ra ngoài cửa Sân viện phủ ngập lá vàng Lại thêm một …

Đêm giữ cầu Bà Gi (2)

Trăng soi sông - trăng tắm sông Bao nhiêu cá đớp mồi trăng đêm rằm Trên cầu, nhìn xuống rụng tim Ta như  chú cá tưởng trăng là mồi Cá ơi tha lỗi cho tôi Đạn tôi làm vỡ  cái mồi trăng cho.. .

Lên xuống

Hậu stroke tôi không đủ sức để đi một mình Cám ơn walker  giúp người bước đở Nhưng khi xuống basement tôi cần phải vịn Thanh sà ngang, từng bước một xuống hầm Khi xuống,  chỉ cần bước nhẹ thong dong Lòng ấm lại bởi vì tôi có niềm bao dung ở đó Trong bóng …

Quyết tâm….

Quyết tâm không làm thơ nữa Mà sao lại nghĩ  hoài thơ Nửa đêm nghe ngoài mưa đổ Tiếng khoan tiếng nhặt lịm hồn Quyết tâm không hề in nữa Mà sao bước xuông thang hầm Cuốn sách lâu rổi bỏ dở chup ngà dec -12-21 Đợi bìa, giấy mực thảm thương Quyết tâm không …

Ngày valentine

Hôm nay là ngày Valentine. Ngày của tình yêu. Anh cũng bắt chước mọi người dâng trái tim đỏ này cho em.Đối với anh, quà valentine của anh còn quí giá gấp trăm lần hột kim cương mà nữ tài tử Elizabeth Taylor đeo nữa. Bởi kim cương, hột xoàn, dù có nặng, có lớn …

Người rừng

truyện THT    Suốt một ngày chúng tôi mới di chuyển khoảng chừng bốn cây số. Người dẫn đường, từng tự hào một thời là lính trinh sát Bắc Việt, trở nên buồn bã thấy rõ. Nỗi ngậm ngùi đọng trên ánh mắt lời nói, dáng bộ của hắn. Mỗi lần hắn dẫn chúng tôi …

Nội chiến

Tôi đang về lại quê hương tuổi thơ. Dấu đôi mắt để khỏi nhìn quê nhà vào ngày hòa bình thống nhất. Bỏ qua những phần đất cấm. Bỏ qua những chiếc xích lô người đạp mõi mệt mà chắc chắn ngày trước họ là  những người cùng chung một hàng ngũ. Tôi đang trở …

Sống hẩm hiu, chiến đấu oai hùng

Trên nhật báo Tiền Tuyến số ngày 25-7-72, ký giả Lô Răng viết một bài tạp ghi về một người lính dù vô danhtại mặt trận Quảng Trị. Ông cho biết, người lính trong hình bị thương, mặc dù được tản thương nhưng  đòi ở lại  tiếp tục đánh cho tới  chợ :"Tụi bây về …

bạn

Phạm văn Nhàn và  THT chụp chung khi   THT đi phép tại Nhatrang. (?) Hình chụp vào khoảng năm 1970 (?)   Tôi post hình đôi bạn Thời tóc vẫn còn xanh Bạn choàng vai choàng cổ Tôi xấu hổ thẹn thùng   Không ngờ cái choàng ấy Lại theo mãi đến giờ Trên …

cặp viết máy canon

Hai cánh tay gầy sao giữ được hoa niên Hạt lệ đã khô sao hiểu là vị mặn Thời tuổi trẻ của tôi chỉ là bom đạn Ngày thanh niên tôi nửa biển nửa  rừng Với rượu đàn bà ngả  bảy ngả năm Với Liên khu 5 Sao Vàng sẵn sàng chặt đầu móc mắt …

Căn bệnh của Văn chương thời chiến (3)

Nhà văn Mặc Đổ tác giả Siu Cô Nương, thắc mắc tại sao một đất nước bị chiến tranh,Phân ly, tang tóc, bom đạn, hầu hết thanh  niên đều ra chiến trường, vậy mà hiếm  thấy một tác phẩm chiến tranh xuất bản. Câu hỏi đượcc đặt ra  là: Thanh niên ra mặt trân nhiệm …