CẶP VIẾT MÁY CỐT ĐỘT

Hai cánh tay gầy sao giữ được hoa niên
Hạt lệ đã khô sao hiểu là vị mặn
Thời tuổi trẻ của tôi chỉ là bom đạn
Ngày thanh niên tôi
nửa biển nửa rừng
Với rượu đàn bà ngả bảy ngả năm
Với Liên khu 5 Sao Vàng sẵn sàng chặt đầu móc mắt
Thời tuổi trẻ tôi:
Khi thì Bồng Sơn, Tam Quan, Phù Ly, Phù Cát
Khi thì Tân Cảnh, Daksuk, Tam Biên
Đơn vị tôi nhiều người Thượng hơn người Kinh
Nênthanh xuân tôi
Phết nhiều màu đen hơn màu hồng màu tím
Ngày tôi ra trường,
Thủ Đức vinh danh nhà văn bằng hai cây bút máy
Vinh dự làm sao một đôi cặp Canon
Vinh dự làm sao đứng giữa hàng quân
Trung tướng khom mình bắt tay chúc mừng “chuẩn úy” (1)
Này hộp nhung đen, này tên tuổi đỏ
Nhật ký Quân trường gian khổ mồ hôi
Báo Bộ Binh, mỗi tháng buồn vui
Tôi đã lấy gian khổ mình tô lên trang giấy
Cặp bút Canon. món quà quí ấy
Vậy mà tôi đành đoạn bỏ rơi
Bỏ chúng không cha, như đứa con Hời
Không cần nhớ, bởi có nhiều điều đáng nhớ
Không cần thiết, bởi ngón tay đã từng cầm bút
Chúng cần bóp cò hơn chữ nghĩa thơ văn !
Tôi cần gì một cây bút máy Canon !
Chúng “cốt đột” năm buồn hiu vì chọn lầm chủ
Chủ của chúng phải ở dăng sau ngồi trong phòng lạnh
Trên tường treo phần thưởng của quan to !

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nhưng mà hôm nay, vô cùng nhớ nó
Nhớ nó vô cùng, chiếc hộp màu đen
nó đã khiến tôi ngẫng dầu vừa cầm súng vừa viết văn
Vẫn tự hào là thằng cốt đột…

(1): Trung tướng Lâm Quang Thi.
Phần thưởng danh dự cá nhân xuất sắc về báo chí của khó 24 TĐ. Trong cuộc bầu này, THT chiếm nhiều phiếu nhất, kế đến là nhà thơ Nguyên Sa…