Cha con mình đi học

 

 

 

 

Con đi học ban ngày
Ba đi học ban đêm
Chiếc schoolbag  trên lưng
Nặng thêm đời tị nạn

Người lính khi ra trận
Chỉ chiến đấu kẻ thù
Chúng ta không kẻ thù
Sao lại cùng chiến đấu ?

Có phải là tiếng nói ?
Có phảilà màu da ?
Có phải là lạc loài
Giữa xứ người đất khách ?

Từ  xóm slum tội ác
Chúng ta đã  đến trường
Chỉ có ngày cuối tuần
Là cha con ngồi cạnh

Con thì làm homework
Ba thỉ học bài thi
Chiếc bàn là bàn ăn
Mẹ chờ cơm dọn sẵn

Ngoài đường vang lách cách
Chiếc trolley chạy qua
Qua khung cửa tuyết mưa
Nhưng  trong này ấm lắm

Ba thấy con  cắn bút
Khi có bài khó khăn
Thấy vầng trán con nhăn
Ba đau lòng biết mấy

Vầng trán ba cũng vậy
Nhưng mà rồi cũng xong
Bao nhiêu nỗi khó khăn
Chúng ta cùng vượt hết

Chỉ một người thật khỏe
Người ấy: mẹ của con
Thỉnh thoảng đến bên con
Hết xoa đầu vuốt tóc

Cuối năm là thi cử
Cha con ta bù đầu
Report card mang về
Cả hai cùng khoe mẹ

Mẹ  vui mừng xiết kể
Khi thấy  con điểm cao
Ôm con như chiêm bao
“Sao con  tôi giỏi quá”

Ba giả vờ  chọc mẹ
“Mình chỉ thương nó thôi
Tôi cũng được điểm cao
Sao không ai khen ngợi ?”

Hãy chỉ tôi đi

 

 

 

(tranh TQT)

 

Hãy chỉ dùm tôi niềm vui nào hoan hỉ
Chỉ tôi đi, để tôi tiếp tục con đường
Chỉ tôi đi tôi rất đổi cám ơn
Tôi cần, rất cần những lan can để vịn
Tôi cần, rất cần một nơi nương tựa
Bởi tôi khánh tận rồi, biết cầu cứu ai đây?
Đừng dạy tôi hãy đọc những lời kinh
Hay lên chùa ngưởi trầm nhang hương khói
Bởi tôi đã quen rồi mùi uế ô cứt đái
Nên hương khói sẽ làm tôi chóng mặt mê man
Dạy tôi đi, đâu là cực lạc thiên đàng
Tôi chỉ cần, một giọt lệ nhỏ xuống vừng trán sốt
Đừng đọc tên tôi mỗi đêm nhang khói
Tôi sợ nhang khói rồi,
sản phẩm của trần gian