Blog Trần Hoài Thư | Page 3

Qui nhơn. ngày về – truyện viết sau 1975 của THT

Đôi lần cũng thèm trở thành một tên du thủ. Áo pull giày rách và ra đi. Đi đâu cũng không cần biết nữa. Ghé một thành phố nhỏ thăm bạn bè, cơm áo cơ hàn rồi lại lên đường. Góc nhỏ có cô hàng cà phê, buổi sáng đốt thuốc, và ấm lòng mùi cà phê nguyên chất. Và nụ cười của em, cái liếc mắt tinh nghịch của em, cũng đủ làm say nồng thằng đàn ông tứ chiếng. Và biết rằng, cuối đường, áo trắng của em ẩn hiện, và xa xôi, sương phủ mờ mái lầu ngã Sáu, nghe vọng lại tiếng chuông nhà thờ gần mé biển. Nghe như xào xạc từng chiếc lá, nghe như tiếng gió cũng cuống quít sợi tóc mai, nghe như bờ vú còn phập phồng sau màn vải mỏng. Nghe như câu thơ của Hoàng Gỗ Quí còn mê đắm… trần gian: Em đi dáng mỏng như là gió. Phơi tuổi vàng ta trên ngọn cây.

Continue reading Qui nhơn. ngày về – truyện viết sau 1975 của THT

Lại chịu hết nổi…

Người ta chịu hết nổi phải làm cái gì đó để xoa dịu  cái ấm ức bị dồn nén trong đầu, trong óc hay trong lòng.  Có thể là la hét mừng vui, hay cũng có thể lầm bầm trong miệng: Đù má mày, cho đở tức.
Đối với tôi là dùng hai  ngón tay để gõ.
Tôi đang gõ đây Continue reading Lại chịu hết nổi…

%d bloggers like this: