TẢN MẠN

Đi một mình

Posted on

Suốt cả một tuần nay tôi miệt mài gõ những trang ghi nhận của nhà văn Mai Thảo về văn nghệ và cuộc sống mà ông đăng trên tuần báo Nghệ thuật kể từ số 34. Tôi có cảm giác say mê gõ như đã một lần gõ những sáng tác của Triều Sơn trước đây.

Tôi cảm thấy tôi là người được may mắn, may mắn toàn vẹn khi thưởng ngoạn văn MT, nhất là qua thể loại tùy bút. Bởi, chẳng những mắt được đọc, mà ngón tay được biến những con chữ vô tri, từ lâu bị lãng quên trong phần mộ oan nghiệt của lịch sử, thành những chữ sống. Tôi đã tận dụng tối đa những gì mà khoa học hiện đại đã ban cho loài người hôm nay qua kỹ thuật digital. Chỉ một cái click là chữ chết thành chữ sống. Những trang scan lạnh lẽo, mờ nhạt có khi ố vàng, được mặc lại bằng chiếc áo digital, sau một cuộc biến đổi Google OCR.
Để từ đây, tôi bắt đầu đọc từng chữ, từng hàng, đối chiếu, và sửa chửa lại. OCR chỉ tốt cho những trang chữ in sau 1980, khi mà điện toán đã bắt đầu thịnh hành, còn những trang trước 1975, bị mối ăn, bị ẩm mục, giấy thì như bị mục nát, làm sao mà có đạt thành quả tốt dù chỉ là 30 % ?
Vậy mà tôi làm. Sửa từng chữ. Chữ sai nhiều. Nhưng mỗi lần dọc nó, thấy chữ không còn là những ký hiệu của abc mà trái lại là chữ sống. Từ chữ sống ấy, ta mới thấy được ý nghĩa của chữ và càng ngưỡng một người đã viết nên những hàng chữ ấy. Như đoạn văn sau đây, của Mai Thảo, với cái câu tôi phải lạnh mình:Đi một mình trong buổi chiều mình.
Tại sao lại là buổi chiều mình?Tôi  đang hỏi. Chắc bạn cũng đang hỏi. Vâng, buổi chiều là một mẫu số chung. Nhưng mỗi người có những buổi chiều riêng trên vòng quay của quả đất. Buổi chiều anh ở bên này đất Mỹ. Buổi chiều em ở bên kia Việt Nam. Buổi chiều anh ở Mỹ một mình. Buổi chiều em ở Việt Nam nồi cơm bốc khói. Thèm lắm em ơn nồi canh chua cá lóc. Em còn nhớ anh xin bỏ nhiều ớt cho cay.
Có phải ?

 

(Bắt đầu trích)

….Mỗi buổi sáng gỡ một tờ lịch, sao thấy cử chỉ mình lạnh lẽo hư vô. Cúi đầu xuống. Kéo cao cổ áo lên, mà sống. Đi một mình trong buổi chiều mình. Chiều cao vút mây. Đi một mình trên con đường nhỏ. Đường lang thang thôi đi về đâu. Đi một mình trong im lặng lớn. Im lặng lớn hơn mọi tiếng động đời. Đi một mình trong mưa bay. Mưa hết tháng năm, mưa chiều mưa đêm và tôi sống với thời gian tới, thiếu lắm những tấm áo ngự hàn mầu nắng.
(Nghệ thuật số 45)

Uncategorized

Văn nghệ và cuộc sống: Ông già và con chó

Posted on

Ghi nhận  của Mai Thảo

( trích từ tuần báo Nghệ thuật số 44)


Ảnh sưu tập từ Internet – Không rõ xuất xứ

Thứ hai 8-8-1966

MỘT cải ghế bành. Một hàng hiên rộng. Người buổi chiều ngồi trong buổi chiều. Bạn : một con chó lạc. Chó nằm hiền triết.  Người chỉ cỏn con vật dưới chân. Con đường vắng chạy qua trước mặt, sang một bờ sông bên kia mới tới một thị trấn nghèo. Tà tà. Thêm thiếp. Ngồi đó và nhìn. Không đợi chờ ai. Tới khuya, người con trai mới từ thị trấn nghèo bên kia sông trở về, ông lão già vẫn ngồi nguyên chỗ cũ. Trời đầy sao. Ông già pho tượng giữa trời đầy sao. Và khép mắt. Cải thế giới bóng hình êm ả như không. Con chó bước xuống thêm, nó bỏ đi theo dọc con đường mủ sương. Và tôi nghĩ đến phút cuối cùng của một đời người như thế. Rất phơ phát và rất hơi sương.

Uncategorized

2 số Nghệ thuật thiếu đã được tìm ra và được bổ sung

Posted on

Chúng tôi vừa được một người bạn trẻ có nhã ý gời file pdf về hai số báo Nghệ Thuật mà chúng tôi còn thiếu.
Sư6 thật đây chỉ là một số xuân bao gồm 2 số 14 &15 chứ không phải riêng rẽ.

Chúng tôi đã thực hiện flipbook và đã bổ sung.

Vậy trân trọng thông báo cho các bạn đã nhận password chúng tôi gởi đến.

Đọc Nghệ Thuật

 

Uncategorized

Một đoạn văn đẹp và nhiều suy nghĩ của Mai Thảo (với hình ảnh mới sưu tầm)

Posted on

VĂN NGHỆ VÀ CUỘC SỐNG

(trích)

Tuần báo Nghệ Thuật số 42 NGÀY 30-7-1966

 ghi nhận của MAI THẢO

 

 

Tấm hình về Đôi mắt  mà Mai Thảo viết  (do THT lấy từ phim A place in the sun)

Thứ hai 25-7

 

PHIM  Une place au soleil mà Charlie Chaplin ngợi ca như phim tình bất hủ nhất tử 50 năm trở lại đây, tôi xem đã hơn mười năm mà còn nhớ mãi đến một đôi mắt. Rất đàn ông, trầm và buồn. Thăm thẳm.Không cùng. Đôi mắt của Monty Cliff. Đôi mắt ấy đăm đăm nhìn người đàn bà chết đuối trên mặt hồ đen đặc, bất động và mơ màng, tôi  cho là một trong những cảnh tượng nghẹt thở và lạ lùng nhất của điện ảnh, qua Cliff và cuốn phim mang tên một chỗ đứng dưới mặt trời. Đôi mắt ấy vừa khép lại. Bốn mươi lăm tuổi. Cuộc đời như một khuất lạnh âm thầm, một kiêu hãnh cách biệt, Cliff chết không tiếng vang. Đài trán trầm tư, mái tóc phong ba, cái nhìn u uẩn, Cliff là một loại người hiếm có của điện ảnh. Tin y chết sáng nay làm tôi xúc động. Có những đời người lạ lắm. Kin bưng như một nấm mồ. Dựng đứng những biên thùy. Về riêng một thế giới. Bí mật và hoang đường đẹp. Đời Monty Cliff có được vẻ đẹp khốc liệt bàng hoàng đó. Les inadaptés. Cliff là một kẻ inadapté, như con ngựa giống kia chỉ sống được ở những đỉnh tuyết gần trời, mà không một nếp sống nào khác có thề trồng vào cổ một giây cương chế ngự. Sống như một dấu chân âm thầm. Tới không ai biết. Về không ai hay. Giữa cõi đời ồn ào xa lạ. Trong thư bóng tối khác thường đó, có một cái gì sáng lắm, sáng lắm đó.