Khi mặt trời không còn thấy ban ngày…

Những bài thơ viết về  chuyến vượt biển 1979 của tôi

 

Đêm Từ biệt Việt Nam

Lăn chiếc phuy dầu lên cá lớn
Trời ơi, ta từ biệt Việt Nam
Việt Nam. Đêm ấy đêm trừ tịch
Có những con người lại cách ngăn

Chào những đường thân, những lối quen
Những hàng cây rũ lá bên thềm
Chào cây cầu đá qua thành phố
Chào những bờ hiên, những cột đèn

Chào ai, lầm lũi trong đêm lạnh
Cơn gió giao mùa chớm lá xuân
Người về cho kịp đêm đoàn tụ
Ai lại lên đường. Ai lặng câm

Vẫn biết lần đi là bỏ hết
Là phủi tay. Cháy túi. Sạch trơn
Quay nhìn lại: Em còn bóng nhỏ
Ngọn đèn vàng lạnh một dòng sông

Về đi. Em nhớ đừng ôm mặt
Rồi thắp giùm anh một nén nhang
Con có hỏi anh. Em hãy chỉ
Mây dịu dàng trôi giữa mênh mông

Về đi để tiếp đời cô phụ
Tiếp mảnh hồn khô héo nhớ nhung
Mai mồng Một, cắn răng đừng nấc
May cuộc đời tươi đẹp mùa xuân

Về đi để trả bài ma quỷ
Những đau thương câm nín chất chồng
Em hãy lấy ngày này giỗ kÿ
Một ngày nào chim đã bặt tăm

Về đi, kẻo máy tàu đã nổ
Như những người ôm ngực con tim
Trong khoang chật, nghe chừng nín thở
Anh hùng đâu. Một nỗi lặng thinh

Gió trừ tịch hú dài Bãi Giá
Đập mạn thuyền, sóng vỗ buồn tênh
Đêm vượt thoát ai ngồi nín thở
Cả quê nhà, mờ nhạt hai bên

Lăn chiếc phuy dầu lên cá lớn
Trời ơi, ta từ biệt Việt Nam
Việt Nam. Một vệt mờ xa thẳm
Một chút rưng rưng bật xé lòng

Việt Nam. Tối quá, không đèn lửa
Ta ở trên thuyền ngực vỡ toang
Một nỗi buồn như đông đặc lại
Một nỗi vui oà vỡ cả hồn

Là lúc biết mình như thoát nạn
Sáng chân trời, hồng rực vầng dương
Là lúc, thấy mình như bất hạnh
Sắp làm người không có quê hương

Là lúc lòng dửng dưng chờ đợi
Nỗi dửng dưng buồn bã lạ lùng
Như thể trong một trời chuyển động
Một giọt sương cô độc tận cùng

 

Khi thuyền đụng hàng đáy ở cửa biển

Dây giăng cản thuyền không cho đi
Chong chóng quấn nhùi lưới nhợ
Một dây cáp chặn mũi thuyền
Thuyền chồm lên, vượt qua
Một hàng nữa,
Như quả đấm ngàn cân
thuyền  hự ,  hộc máu mồm, bất tỉnh
Chúng tôi kẻ chống, người nhào xuống biển
Cùng đẩy thuyền qua hàng đáy nghiệt oan
Máy tàu lại nổ dòn tan
Như lòng chúng tôi rộn ràng lao vào biển chết…

 

Khi mặt trời không thấy ban ngày

Một tiếng kêu mà dội cả đất trời
Tôi cúi xuống nhìn biển nằm thin thít
Bỗng từ nơi nào – đông tay nam bắc ?
Một tràng sấm rền như  pháo lênh hành quân
Rồi gió ào làm  cau mặt đại dương
Rồi ngùn ngụt mây lọan cuồng vần vũ
Mây chắn mặt trời không còn sáng tỏ
Chỉ thấy bốn bề lóe sáng vây quanh
Biển bổng đen ngòm, sóng dữ hung hăng
Chụp lấy con thuyền khảo tra tới tấp
Con thuyền nhỏ. Ván đập mình răng rắc
Một tiếng kêu Trời, nước đã tràn vô
Lạy Chúa, lạy Bà lạy Phật Nam Mô…

Đêm trên biển

Đêm trên  biển,  đêm dậy đàn đêm tuyệt mộ
Đêm lạy Trời lạy Phật lạy Ba Ngôi
Đêm lên thiên đàng hay địa ngục, đêm ơi
Đêm chới với lằn ranh miền sống chết
Đêm rất lặng mà đêm tru thảm thiết
Đêm hiền từ  mà đêm nổ lòng ghe
Đêm sóng gào mà đêm lại nín khe
Đêm gió dữ mà bình an nhắm mắt
Đêm nước mặn mà ngọt ngào nỗi chết
Đêm quá dài mà ngắn chớp tử sinh
Đêm ơi đêm, một cõi u minh
Đêm bật khóc nhìn chúng tôi tự sát…