Tặng Lê văn Trung
Ai bảo tuổi già, ngựa nãn chân bon
Soi tháng ngày giữa nhân gian hiu hắt?
Không phải thế, già chỉ ở bên ngoài, râu tóc
Nhưng hồn thì vẫn trẻ : hai mươi !
Khi ta gọi chiếc xe đến để lấy nợ đời
Có nghĩa là ta muốn quét đi những lá vàng đã mục
Này chiếc veston, này giày da thuộc
Này son này phấn này lọ nước hoa
Hãy lấy hết dùm tôi , bởi chúng khóc òa
Chúng cô độc, không còn ai màng đụng đến
Hãy lấy hết cho lòng tôi được trắng
Để tôi nhẹ nhàng rũ áo ra đi…
trang đầu của thi phẩm Thu Hoang Đường của Lê văn Trung, Thư ấn quán xb tháng 1-2018
Thi phẩm Thu Hoang Đường, Thư Ấn Quán xb tháng 1-2018
