Mộ nào cũng có khắc tên
Còn ta chỉ khắc nỗi buồn thanh xuân
Trùm đầu. Mưa. Lạnh. poncho
Mắt trừng Hồng Ngoại canh chờ cả đêm
C123 yểm bên trên
Thả chùm trái sáng, bao miền địa lôi
Bốn năm đòng đội bỏ đồi
Còn lại ta, ngày thưa dần đám con
Đê chiều xuống núi làm ăn
Lòng rưng rưng như vết thương chưa lành
Vui vì vẫn sống chỉ mành
Buồn vì đồng dội lại đành đi xa….
Trung Ta Nguyễn Văn Dưởng trưởng phòng nhì/sư đoàn 22 BB viết về đại đọi 405 thám kích và THT như sau:
“Bao nhiêu trách nhiệm nguy hiểm trong vùng địch kiểm soát, đột kích, thám kích, tiền thám hay viễn thám kể cả tăng viện và là mũi tấn công chính trong một trận đánh dữ dội, đều giao cho Đại đội Thám Kích 405. Vì vậy sĩ quan, hạ sĩ quan và binh sĩ của đơn vị nầy phải là quân nhân tình nguyện hoặc được chọn lựa trong thành phần có kinh nghiệm trận mạc, gan lì và nhất là sự bền bỉ chịu đựng gian khổ ở các đơn vị tác chiến khác của Sư Đoàn. Mặc dù Đại Đội Thám Kích không có trong Bảng Cấp Số của Sư Đoàn, nhưng do tính chất của nhiệm vụ khi thành lập – vì nhu cầu chiến trường- nên tính mệnh của mọi cấp trong ĐĐ/TK như “chỉ mành treo chuông” mỗi một khi được sử dụng. Ai vào thám kích mà ra khỏi được, không chết, ít nhất cũng mang theo vài chiếc thẹo trên mình. Trần Hoài Thư rời miền Trung vào miền Nam không biết được mấy Chiến thương Bội tinh…”
