Phòng trống cho nhà thêm lạnh lẽo
Mười năm lạnh lẽo đã quen rồi
Mà sao không thề, ta không thể
Tẩy trằn, quăng bỏ hết rồi quên
Nhà ấp dư hương khắp bốn phòng
Trên tường tranh ảnh cúi đầu trông
Khắp nhà la liệt đồ di vật
Sợ lắm du hương biến lệ mềm
Mỗi ngày ta lết, hai tay vịn
Cố tìm quên lãng để mà vui
Nấu nồi canh mặn pha thêm nước
Nhưng hồn sao mặn chát em ơi
