Người bạn một thời nói giọng rưng rưng
Nhắc lại tháng ngày anh làm lính dữ
Màu chiếc khăn choàng là màu huyết đỏ
Đỏ như màu máu chiến công
Những lần cao điểm ào lên
Những xác bạn thù phơi đầy như rạ
Những huy chương nhận từ mặt trận
Giũa cõi hận thù chất ngất Bắc Nam
oOo
Người bạn say sưa kểvề huyền thoại chiếc khăn
Còn tôi, tôi nghe với cõi lòng quặn thắt
Vâng trong chiên tranh ai ai cũng là quỉ dữ
Chúa Phật Không mang với tàn bạo hận thù
Nhưng khi cuộc tàn, là nhân bản, tình thương
Thay vì nòng súng kê dầu, ta mời tên tù binh điếu thuốc
CÁM ƠN EM
Cám ơn em, ngày ấy gởi cho chòng chiếc khăn choàng đỏ thắm
Màu phù sa, màu mận chín quê hương
Màu tình yêu mang từ trái tim”
Màu rực hồng đào như da mận chín
Màu của nhớ thương của người vợ lính
Ướp đầy hương trầm và kinh tụng hằng đêm
Để xin cho chồng được binh an
Để giở dây biến thành sợ dây thừng vàng
Quấn cổ anh và em trọn tình trọn nghĩa…
oOo
Màu hoa cũng màu hộng đào – cũng thế}
Bởi vì cả máu hông đào rực rở hồn anh
