Thách đố của trí tuệ (2): Theo em

Cuối cùng những vấn nạn dành cho một người bị stroke, xem như đã giải quyết xong. Nhớ lại lần chuẩn bị mang Y. về nhà từ nursing home cách đây gần 4 tháng, tôi vô cùng lo lắng.  Thứ nhất là phải có một xe cở lớn để có thể chở nguyên cả  xe lăn. THứ hai phải  lập một ramp, tức cái cầu dã chiến để có thể đẩy xe lăn  ra và vào nhà, phòng lúc mang Y. đi phòng mạch. Xe lớn thì xem như phù du, vì tiền bạc về hưu eo hẹp. Ramp thì xem như có thể thực hiện được. Tôi đã khảo giá qua Ebay hay Craigslist, chỉ chờ dịp là mua.
Nhưng bây giờ, tôi vẫn chưa có ramp, và chắc chắn sẽ không bao giờ cần nó  nữa. Và thay vào đó là cái tay vịn tôi dựng ở hai bên bực thềm cùng một tay vịn dã chiến phía phải dưới thềm. Tôi nghiên cứu khi Y, chống gây ra cửa nhà, tay Y. trước hết sẽ vịn vào thanh cửa. Tôi đã bắt một thanh vịn ngang hông cửa. Và  giữ chặc cái cửa khỏi di động bằng cách buộc vào sợi dây bắt vào tay vịn trên bực thềm. Y. dùng tay phải vịn lấy thanh vịn lần mò xuống thếm, và ngược lại, lần mò lên bậc tam cấp.

Đây là cách hay nhất để tập người bệnh bước lên và bước xuống tam cấp. Đầu tiên chân trái Y. không thể đưa lên cao, tôi phải nâng chân lên mỗi bậc thềm. Cũng như những lần chân trái không thể bước xuống, tôi dùng chân mình đẩy chân xuống.   Trong những trung tâm rehab, họ chỉ đóng một bậc tam cấp dã chiến bằng ván, và chỉ tập người bệnh làm quen chừng 10, 15 phút mỗi ngày. Phải hai người canh chừng người bệnh. Còn ở đây, chỉ một mình tôi..

Tôi rất tự hào ở sáng kiến này. Một công hai chuyện. Giúptôi giải quyết vấn nạn ramp. Và thứ hai là cách tốt nhất để người bệnh tự nguyện tập. Bởi lẽ nếu Y. muốn ra ngoài,  thì phải qua cái cửa ải tập luyện. Y.. than phiền sao bước xuống thì dễ mà bước lên thềm thì cả một cực hình… Dù than nhưng Y. vẫn chịu khó tập. Y. bảo tôi phải đâu xe ở driveway thay vì đậu sát thềm cửa, để Y.  chống gậy tập đi.

Như vậy hai việc khó nhất là  việc tập lên xuống bậc thềm  và ngồi vào trong xe   đã vượt qua mà không  cần phải nhờ một chuyên viên physical therapy nào.   Rất nhiều người khuyên tôi nên làm một cái ramp. Tôi hỏi làm ramp để làm gì? Khi chiếc xe tôi  quá nhỏ đủ chỗ đâu để chứa một chiếc xe lăn. Có lẽ đối với họ, nếu một phương tiện nào mang lại thoải mái, giúp cho người chăm sóc đỡ cực, là phương tiện ấy tốt. Tôi thì khác, tôi dùng kinh nghiệm khi tôi là một trung đội trưởng thám kich lèo tèo khoang 17, 18 đứa con, vừa Kinh vừa Thượng. Tôi dùng trí tuệ của tôi khi giáp mặt với cõi chết. Ví dụ khi xe lên đèo, tôi buộc các đứa con tôi phải đứng dậy, và tôi đứng ở ngoài bậc thềm lên cabin, súng hờm, sẵn sàng thí mạng cùi. Hay khi đi kích, tôi cho các đứa con đi sâu vào lòng mật khu, cố để dân làng thấy, rồi đêm xuống, dắt dám con rút đi đến một tọa độ khác. Cái kinh nghiệm rất khoa học là chỉ chạy khi nghe súng nổ. Quân trường, cả triêu trang giấy về binh thư chắc chăc  không dạy về kinh nghiệm này. Bởi vì khi địch bắn, là  địch nhắm vào lỗ chiếu môn, và khi đạn nổ, là lúc địch  bận bịu ở mục tiêu địch chủ tâm, mình chạy, thì địch khó lòng nhắm trúng…  Hay cái sáng kiến xem như tàn bạo là trét dầu nhị thiên đường vào mắt khi linh phạm tôi ngủ lúc canh hay buộc mang trái lựu đạn nằm một mình xa trung đội khoảng 200 thước.

Rõ ràng trong mọi hoan cảnh nào trí tuệ cũng giúp đỡ  con người.  Như hoàn cảnh tôi bây giờ..

Có phải vậy không ?

Thách đố của trí tuệ

Suốt mấy tuần nay, tôi bị cái hot melt glue stick (que keo chảy) kia  quấy rầy hành hạ không ít. Nếu bạn google search “hot melt glue stick”, bạn sẽ thấy rất nhiều, rất nhiều loại. Nào lọai  dài 2 inch dành cho súng bắn keo 3M. Nào lọai keo 8 inch dành cho súng bắn keo cơ bản trên thị trường. Nào lọai keo đường kính 1/2 “, 5/8”. Tuy nhiên, hầu như  99 % màu của chúng là trong suốt (transparent, clear), màu vàng (yellow).

tick transkeo vang

Chỉ có một lọai keo  màu keo là màu trắng sửa (milky white(.  Một bức hình bằng ngàn  chữ viết:

milk stick

Tôi rất thích loại keo màu trắng sửa này. Lý do độ chảy thấp, và màu hạp với gáy sách, khi nướng keo  chày vào gáy không thấy sự khác biệt giữa giấy và keo. Hơn nữa, keo rất bền, không bị khô cứng, làm trang giấy có thể bị sút ra khi lật mạnh cuống sách. Tôi chấm nhất là loại keo này sau mấy năm tìm tòi thử nghiệm  đủ lợai Hot melt glue stick. Nhưng loại keo này thường được sản xuất theo dạng pellet, (miếng nhỏ), hay hạt (granule), ít thấy dạng que (stick) để có thể dùng  cho súng bắn keo. Chỉ có một sản phẩm tên gọi là Fabric stik, rất đắc.

Tìm mãi không ra, tôi quay sang Tàu, Đài Loan, Ấn Độ. Họ có sản xuất thật, nhưng phải mua thật nhiều.

Bởi vậy, tôi ức lắm.

Và  ý nghĩ của tôi là làm sao có thể chế biến từ pellet, granule sang dạng que (stick),  Cần lưu ý là keo nóng dạng pellet màu white milk bán ngoài thị trừong rất rẽ.

pellets ==========>?  ???????  –milk stick

Nhưng chế biến bằng cách nào ? Lấy gì để chế biến ? Keo nóng cả mấy trăm độ chảy ra như kem đánh răng, không phải là nước, thì làm sao có khuôn để đổ. Và  nếu keo dính vào khuôn thì làm sao mà lấy ra?

Không có máy nào được chế tạo cho việc biến đổi dạng hình thể này cả .   Sản phẩm được chế tạo là do nhu cầu xủa đám đông. Chứ cho một mình tôi,ai màthỏa mản?

THôi thì tôi tự nghĩ, tự làm lấy cho mình.

Tôi hiểu dự án này rất gay. Nhưng tôi yêu sự thách đố. Tôi yêu sáng kiến. Chính sáng kiến, và sự thách đố của trí tuệ đã giúp tôi tự minh  làm tạp chí TQBT suốt 13 năm nay, và hàng trăm đầu sách,  Tôi lợi dụng bô bán cầu não mà Thượng Đế đã đặc biệt dành cho loài người. Chỉ một cái submit là wireless network  được nối kết nhau, là cái file tuốt ớ máy computer A chạy qua máy B, máy C, tôi cho read-only, và in. Chỉ một cái swich on là máy xếp lằn gáy, thay vì chỉ một lằn mà máy cho phép, tôi đã chế thành 4 lằn gáy. Nhanh cấp kỳ.  Và những  điều mới lạ, quá bất ngờ mà tôi tìm ra khi layout, design cuốn sách, hay đánh máy  những trang chụp lại từ sách báo cũ. Tôi biết dạng nào OCR của Google sẽ đọc và đổi sang chữ Việt ít trật hơn. Tôi cũng có thể học thêm về những công dụng tuyệt vời do acrobat pdf mang lại như crop, như resize, như điều chỉnh lại từng trang cho ngay ngắn. Tôi chưa học ai, trừ học tôi. Tôi tự tạo cho tôi những câu hỏi và tim câu trả lời.

Và thêm một lần, tôi đã thành công, dù chỉ 50% như mình mong. Nhưng mà tôi đã biết được con đường mình đi, mình phải làm gì. Tôi sẽ tiếp tục suy nghĩ, tìm tòi thêm.

Đó có phải là niềm vui hay sự rồ dại vô ích?

Nghĩ về blog: Ở một nơi ai cũng…

Bây giờ, đối với Y., tôi là super. Là tuyệt vời trên cả tuyệt vời. Từ cách diù Y. đi,  cách tắm rửa, đi vệ sinh, thay quần aó, hay cách làm sao để mang được vào xe mà khỏi nhờ vào phương tiện của sở Xả Hội dành cho người không thể di chuyển.  Bởi tôi biết chỗ nào Y., bị đau, vì sao Y. mất thăng bằng khi bước. Nhất là Y., có thể nhằn khi tôi không làm Y. vừa ý, hay cười vui khi tôi pha trò.  Giữa một người thân và người therapy chánh hiệu, kinh nghiệm đầy minh, tôi biết Y. sẽ chọn người thân.

Đã gần 4 tháng chăm sóc, quá lâu cho những kinh nghiệm. Tôi học hỏi đến tận cùng những bài về nỗi khổ nạn của kiếp người. Rằng, hãy chuẩn bị. Đừng nghĩ rằng mình mạnh khỏe. Đừng nghĩ rẳng mình là superman. Như hàng chữ trên một tấm quảng cáo lớn bên đường của bệnh viện JFK: JFK là nơi chửa những người nghĩ rằng họ là superman.

Bảng bill board đã làm tôi suy nghĩ. Tôi chưa bao giờ đọc  Nietze để mà hiểu thấu đáo về người hùng. Tôi có đọc Lão Ngư  Ông và Biển Cả của Hemingway mà người đời ca ngợi hết minh, tôi thấy ông lão chỉ là con số không, so với tôi bây giờ. Và so với tôi thời trước. Ông làm phóng viên chiến trường, tôi cũng làm phóng viên chiến trường. Ông không đi thứ nguy hiểm như tôi nên ít chất liệu như tôi. Ông chỉ may mắn là ông được đầu thai ở Mỹ, còn tôi ở VN. Nhưng cần gì. Blog tôi đó. Tôi không cần ai đọc, nhưng cảm ơn người đã ghé thăm. Tôi không cần ai có ý kiến, nhưng tôi rất trọng ý kiến của người khác. Tôi viết Blog, như viết cho tôi, viết thì thầm cùng trái tim mình. Tôi viết không phải vì những cái “bán thành sản phẩm” như ông Vương Trí Nhàn đã kể:  “Lâu nay tôi chỉ đén với bạn đọc qua các bài viết do các báo đặt. Nhưng bên cạnh cái đã viết ra , tôi luôn luôn có những suy nghĩ ghi chép  hàng ngày , để chuẩn bị cho những cái sẽ viết . những thứ bán thành phẩm này  ngày một nhiều và chưa biết bao giờ sẽ hoàn thành . Tôi nghĩ là sẽ tiện hơn nếu mình công bố trên blog , nhờ đó , có thể có một số ý kiến phản hồi và tôi tìm thêm được ý chí nghị lực hoàn thành công việc “,

Tôi viết, vì tôi quá buồn, quá vui, vì tôi không còn niềm vui nào khác. Viết chẳng hề biết viết cái gì, nhưng khi đọc lại thấy cái gì tiềm ẩn, mà ta có thể khai th1c thành một truyện ngắn.

Tôi viết blog, bằng hai ngón tay, qua những font chữ Unicode, và cách đánh máy theo phương pháp VNI. Editor có sẵn những utility như xếp trang, xếp chữ, làm chữ nghiêng, chử đậm, làm chữ tô màu… Cám ơn khoa học, cám ơn điện toán, cám ơn IBM,  cám ơn Bell Labs – nơi tôi từng có mặt. Để biết rằng, niềm vui nào, cũng không phải tự do mình mà có. Tìm riêng cho mình quả là ích kỷ, vị kỷ chăng? Như mấy chữ “hello world” mà bất cứ người sinh viên điện toán nào cũng biết trong chương đầu tiên của cuốn sách về Unix hay C.

Hello world, hai tiếng được khai sinh trong phòng lab ở Murray Hill, NJ, cách đây đã mấy mươi năm. Giờ Bell Labs ấy không còn nữa. Nhưng nó đã khai sinh ra một chân trời mới. Cả thế giới xít lại gần, biên giới biên thùy, màn tre màn sắt xem như xóa bỏ. Nó đã chào cả thế giới, như hôm nay tôi đang chào bạn, bạn thân mến của tôi.

Tôi yêu  tựa đề của một tập truyện của nhà văn cùng thời với tôi là Hoang Ngọc Tuấn. Tôi muốn nói blog chính là “ở một nơi ai cũng quen nhau.”  

Có phải vậy không ?

Nghĩ về Blog – Blogtizen

Bây giờ Web site, home page  xem như lỗi thời.  Không còn cảnh người gia chủ phải rành về ngôn ngữ HTML hay phải tự thiết kế lấy trang nhà, hay phải dùng những utility (có khi phải mua) để giúp trang nhà trở nên phong phú.

Bây giờ là thời của Blog. Blog cho không, biếu không.  Người người, nhà nhà nhà nhà, nhóm nhóm. Từ  cá nhân đến đoàn thể. Từ cơ sở làm ăn buôn bán đến trường học bệnh viện. Hãy đọc một quảng cáo trên Net:

Blog Tiếng Việt là hệ thống Blog Việt miễn phí, hỗ trợ tiếng Việt nhằm phục vụ theo nhu cầu và văn hóa của người Việt Nam. Thủ tục đăng ký, thiết đặt rất đơn giản, bạn sẽ có ngay một blog theo ý muốn. Bạn còn nhận được dung lượng trên 300MB, truyền tải hình ảnh và âm nhạc dễ dàng.

Số blog 304941 Số blogger 370786

Đấy, chỉ một địa chỉ là Blogtiengviet.net mà số blog  cung ứng lên đến trên 300 ngàn, huống hồ những địa chỉ lớn như Gơogle, Yahoo, WordPress, Microsoft, thì số blog có lẽ  lên đến cả triệu ở VN   không phải là điều không  thể tin được !

Giống như  citizen ở dưới  đất, trên mạng có nettizen. Tức là mạng dân . Đó là cái từ mới tôi vừa đọc trên Internet.

Blog thì chỉ có chủ blog blogger. Tại sao không có blogtizen để chỉ blog dân   Khi mà blog đã bao trùm và chế ngự  tất cả Internet ?

Tôi không biết. Đặt câu hỏi để học hỏi, làm mở mang thêm kiến thức của mình. Tôi thích vậy.

Có phải vậy không ?

_____