Ghi vội (2)

 


Chiều qua con tôi về thăm mẹ. Tôi mừng, ít ra Y. cũng “nễ” con mà hả miệng chấp nhận đồ ăn. Mấy hôm nay, hầu như tôi mệt lã. Tôi tha thiết muốn cho Y. sống thêm được ngày nào hay ngày đó, nhưng tôi muốn bắn chém mỗ tim nuốt sống cái con quỉ đang nhập vào bộ bán cầu não của Y
Tôi phải làm gì đây hở.
Lối giải quyết rất dễ dàng là làm một kẽ vô tình, vô tâm, bạc nghĩa. “mẹ thà như là hạt bụi – Em thà như hơi rượu cay…”

Thú thật, bây giờ tôi thua rồi, mệt mõi quá rồi, không phải vì cái mệt mõi của tuổi tác mà là cái mệt mõi của một kẻ đang bị con quỉ kia chế áp từ từ…

Càng ngày tủ lạnh nhà tôi càng đầy thức ăn, thực phẩm. Những bịt chả giò cả năm chưa bao giờ đụng đến, hay những bịt “chà bông”, những thịt, cá, những bịt bò vò viên, cá vò viên v…v… Và bao nhiêu đồ ăn nấu sẵn mà bạn bè thương tình gởi tới, phải đành vất vào thùng rác…  Đây có phải là cái nghĩa hay là cái nghiệp?  Sao mà nó quá nặng.

Con tôi về. Tôi  và thằng con – một bác sĩ chuyên khoa về nội thương  ra trường cách đây 20 năm., đứng hai bên giường hết lòng dỗ dành Y. Nước miếng đã đổ ra nhiều nhưng kẻ bệnh vẫn khư khư ngậm miệng. Y. đã trở thành một đứa con nít, giả bộ ói… Th. nói với mẹ, mẽ giả bộ, con biết. Mẹ muốn sống không. Y. gật đầu. Sống bao lâu? Trăm tuổi. Sống thì phải ăn ? Mẹ biết ai muốn mẹ chết không ? Ba!  Sao ba lại muốn mẹ chết ? Để ba có vợ khác !
Rõ ràng, cha con tôi đã vận dụng đủ cách để cho Y. hả miệng. Tôi thì xem như đầu hàng vì Y xem tôi là “ne pas”, chỉ còn con tôi là Y. còn nễ đôi chút. Nhưng mà nó đâu có ở gần với chúng tôi để mà thăm viếng mẹ thường xuyên.

Lúc này tôi cần phải cám ơn YouTube với những clip về “Bác Hồ”,  Út Trà Ôn, Thôn nữ miền Tây, hay những clip về quê hương miền đồng bằng sông Cữu Long …

Clip về “Bác Hồ” thật kỳ diệu. Khi cho Y. xem, thì chỉ chưa đầy vài phút là Y. thiu thiu nhắm mắt.
Còn những clip về quê hương như Nhịp sống đồng bằng, thôn nữ miền Tây, thì mắt Y. mở đăm đăm, chăm chú xem. Có khi Y. cất lời hát theo khi tôi cho nghe bài “Nụ Cười Sơn Cước”, “Ai lên Xứ Hoa Đào” v..v..

Khi “phỏng vấn”  Y. tại sao bà lại ngủ không chịu mở mắt để thấy những chip về “Bác Hồ kính yêu” thì Y trả lời rất tỉnh: Ông ấy có gì để mà nghe chứ…”

Vâng. Đó là cách tôi áp dụng để đuổi tà hầu giúp Y trở lại bình thường sau những trận điên cuồng.

Còn bạn, bạn hãy chỉ dùm tôi cách thức để áp chế cái con quỉ sa tăng ngày một lộng hành trong bộ bán cầu não của Y. Tôi vô vàn cảm tạ. Vô vàn biết ơn.