Gõ lòng

Mấy ngày nay tôi đổi hướng lái xe. THay vì chỉ biết một con đường quen thuộc ngắn nhất là Terrill, chỉ cần 7 hay 8 phút là đến Nursing home tôi lại dùng con đường chạy vào rừng. Tôi muốn tìm lại con nai có những đốm bông trắng trên thân. Từ lúc nó bị cái âm vang của máy cắt cỏ làm kinh hoàng khiến nó phải hoãng kinh  đâm đầu, chúi mõm vào hàng rào sắt, rồi vảo những bụi gai nhọn nhưng rất nhức vô cùng, để cuối cùng tôi phải tìm cách lùa nó ra đường cái để nó có thể trở lại với rừng. Kể từ buổi ấy, không ngày nào tôi mở cánh cửa sổ của phòng làm việc. Nhưng cả tuần không thấy một con nai nào bén mảng đến nhà tôi. Hay là chúng đã rao truyền là cái nơi tôi ở là một cõi dữ cũng nên.

Tôi làm sao để giải tỏa nỗi lòng minh. Cả một tuần, không thấy bóng một hai người bạn quen thuộc. Trước đây, có ngày chúng đến từng bầy, Có ngày chỉ một con lẽ loi. Chúng có mặt nhởn nhơ gặm cỏ, đôi tai vểnh lên trời. Và ở trong phòng, hai ngón tay tôi gõ trên keyboard, mà cứ nghĩ là âm thanh từ tiếng gõ hay từ những trang flipbook đã lót ra ngoài và đã được người bạn nai kia đón nhận như niềm chia sẻ. Vâng, tôi hiểu đây chỉ là một sự tưởng tượng. Nai và người là hai thái cực. Đôi tai của nai thính gấp 300 lần tai người, không phải để thưởng thức hay chia sẻ những tiếng gõ hạnh phúc của tôi – con người- mà là để cảnh giác đề phòng. Bởi nai không còn gì để tự vệ trừ đôi tai. Và bốn cái chân cao quá khổ. Nghe để mà chạy mà tránh.

Vậy mà, đến cả một tuần lễ không thấy một bóng con nai nào xuất hiện, chắc là chúng đã linh cảm về một hung thần ở căn nhà 719 này rôi. Làm sao tôi có thể giải oan cho tôi. Buồn mở cửa hòai không thấy bạn, tôi bèn lên xe lái vào rừng. Nhưng Sleepy Hollow thì quá bao la, cỏ và cây thì tràn ngập. Những ngôi nhà nổi lên như những cù lao xanh cỏ. Thỉnh thoảng tôi gặp những bầy nai đang gặm cỏ bên đường. Chúng nhìn thấy tôi. Có con hoảng sợ bỏ chạy. Tại sao vậy, Hay là chúng hiểu là chính con người là loài ác độc nhất trần gian này. Thà tránh thì tốt hơn.

Vậy mà hôm kia, buổi chiều, dưới cơn mưa vẫn còn rớt giọt, tôi lại gặp một con nai vàng đang một mình gặm cỏ trước nhà tôi. Mừng quá, tôi tắt máy xe, ngồi yên trong xe. Con nai nhìn tôi một đổi rồi tiếp tục gặm cỏ. Sự có mặt của nó đã làm tôi vui quá đổi. Rõ ràng chúng vẫn không xem nơi này là cõi dữ, vẫn đến với tôi…
Tôi thở phào như trút hết những ý nghĩ đen tối trong đầu.

[sliders_pack id=”47056″]

 

Ngày hôm sau, nhà tôi được cơ hội đón hai người khách quí. Đó là anh chị TRần Doãn Nho. Anh đã một mình lái xe từ Boston xuống NJ để thăm vợ chồng chúng tôi.
Hôm qua Y. rất vui. Anh chị TDN cũng rất vui. Và tôi cũng rất vui. NHất là chị TDN. Đây là dịp tôi được thấy anh chỉ cách cho chị để chụp hình anh em chúng tôi. Phải cầm làm sao. Phải bấm nút nào. Ngón tay đừng che lỗ kính. Thương chị khi chị bảo cả đời chị chưa biết cầm cái máy digital bấm nút ra làm sao … Vậy mà chị lại cho chúng tôi một bức hình quí giá đẹp đẻ vô cùng ! Nó tỏa lên niềm lạc quan bừng sáng trong căn phòng mà người  đời thường bảo là nơi có những quan tài chưa đậy  nắp !

Y (đang cười) ., THT, TDN (chị TDN chụp)