Bồ kết trầm luân


Ramp

Cái ramp này giá gần $200
Tôi  mua từ Ebay, một tuần sẽ đến
Ramp được làm ra dành cho người tàn phế
Di chuyển xe lăn lên xuông tam cấp bậc thềm

Nhưng tôi không cần , thật sự không cần
Tay tôi vịn vào lan can, với chiếc walker là đủ
Nhưng mà tôi cần những thùng thư quán bản thảo
Càng ngày càng nặng trĩu, tôi không thể khuân
Gân só 100 rồi, chân yêu tay run
Tôi đúng ngóng chờ Ơn trên ban cho phép lạ
Lạy Phật lạy trời ra tay tế độ
Giúp khuân những thùng sách quá nặng dùm con
Nhưng cầu hoài người ta bảo là điên
Bèn lên Ebay bỏ tiền mua cái ramp 6 feet

Mục đích của Ramp là giúp xe lăn chở người  xuống lên tam cấp
Mục đích của tôi là mang những thùng sách báo vào xe
Với các đúa con  này
vì tình nghĩa văn chương
Cũng như khi miệt mài dẩy xe chở mình
tôi nếm cả tinh yêu và tình nghĩa

Ta phải sống làm sao trong tuổi già quạnh quẻ
Với chiếc khẩu trang ngăn  dưởng khí bầu trời  ?

 

 

 

 

 

Bồ kết trầm luân

Những trái bồ kết năm yên trên lối đi
Ơ đây, Không phải như quê nhà
Để những người con gái  nấu nước sôi gội dầu
cho tóc đen mun
Cho tóc khỏi rụng
Cho  tóc tỏa mùi  hương ngây ngất

Tôi nói thầm
Ở đây không có người con gái nào
làm đẹp
Trừ  một cụ bà bị thần kinh
cứ ngỡ minh là một hoa khôi ngày nào
ngày ngày trang diện những dạ phục
tóc giả
phấn son lòe loẹt

Ở đây chỉỉ toàn là cụ bà
và những phận đời bất hạnh
Bị bánh xe định mệnh nghiến dẹp
Như trái bồ kết đang rụng ngoài kia
đen đúa quắt queo khô kiệt
chờ người tới hốt…

Nhưng ở đây chỉ có một người
Đến tuổi này tóc vẫn không rụng
vẫn còn đen mau mun
Nếu có chăng là vài sợi ngứa trắng khô cứng
(Ông ơi, nhổ dùm tôi, nó làm đầu tôi ngứa quá)

Ngày xua, em lấy trái bồ kết nấu lấy nước gội đầu
Nên trăm bài thơ tình anh mang theo mùi thơm bồ kết
Bây giò, thay vào những chùm bồ kết nằm yên lặng ngoài sân
có những chùm khác
Bồ kết trầm luân
Bồ kết khổ nạn
nấu trongchão vạc dầu
gội mái tóc của em
để anh vừa đẩy xe tình vừa hít vào mùi thơm kỳ lạ
và lòng rưng rưng nước mắt