CHÙM THƠ VỊN CỦA TRẦN HOÀI THƯ

Người viết: Đỗ Trường

Trần Hoài Thư là nhà văn tài năng. Nhưng số phận ông cùng cực, trôi nổi từ thuở còn niên thiếu, cho đến cả những năm tháng định cư tại Hoa kỳ hiện nay. Tuy nhiên, nghị sức sống đã giúp ông đã vượt qua số phận nghiệt ngã ấy. Những năm gần đây vì hoàn cảnh gia đình, sức khỏe, và chăm lo cho Thư Quán Bản Thảo, dường như ông đến gần với thi ca hơn. Tập thơ Vịn vào lục bát xuất bản gần đây như điểm tựa sống cho Trần Hoài Thư trong giai đoạn khó khăn nhất của cuộc sống vậy. Và tôi cứ ngỡ rằng, ông sẽ cai hẳn văn xuôi từ đây. Nhưng thật không ngờ, tháng trước ông gửi tặng tôi tập hồi ức Cảm tạ văn chương dày 224 trang. Có thể nói, đây là tác phẩm rất hay, và cảm động. Tôi đã đọc khá nhiều tùy bút – hồi ký, song ít có tác phẩm nào làm tôi rung động bằng Cảm tạ văn chương của ông. Sau đó, tôi gửi tập hồi ức này cho anh chị nhà văn Trương Văn Dân, và Elena Pucillo ở Italia. Đọc xong, anh chị bảo, cũng rưng rưng nơi khóe mắt.

Hôm qua, có lẽ một chút cảm xúc bất chợt khi được ông cu con dắt sang đường, bật ra cái tứ để cho Trần Hoài Thư viết bài thơ lục bát với tựa đề Vịn Con. Làm xong, dường như vẫn còn dạt dào xúc động, ông liền liên lạc và đọc ngay cho tôi để chia sẻ cái cảm xúc ấy. Nghe xong, tôi bảo, bác đã có bài Vịn Mẹ, Vịn Cha, bây giờ đến Vịn Con là hoàn toàn logic, thành một chùm thơ lạ. Ông cười cười, ừ nhỉ..ừ nhỉ.

Như một lần tôi đã viết về tập thơ Vịn vào lục bát của Trần Hoài Thư: Nếu bác nào chỉn chu về lục bát, thì không nên đọc lục bát Trần Hoài Thư. Bởi, đôi khi có sự phá cách, phá niêm luật của tác giả. Và có thể nói, Vịn Mẹ, Vịn Cha và cho đến Vịn Con chưa phải là những bài thơ hay của Trần Hoài Thư. Nhưng nó là chùm thơ lạ, và cảm động, và có cái nhìn từ ân và bi ân mang tính Phật Pháp về cha mẹ. Và nếu đặt hai bài thơ Vịn Mẹ và Vịn Cha cạnh nhau, ta thấy được nghệ thuật đối cú và đối ý trong thơ của Trần Hoài Thư. Ta đọc lại chùm thơ rất ý nghĩa, và cảm động này:

Lan Can Mẹ
Lan can mẹ, mẹ khom lưng
Để con được vịn, khỏi cần nhón chân
Đứng bên mẹ, bé vô cùng

Thấy như tay mẹ sẵn sàng dẫn con…

Lan Can Cha
Lan can ba, ba thẳng lưng
Ba dạy con, chân đạp bùn mà đi
Con nhón chân, con đưa tay
Con vịn ba với cái đầu
ngẩng lên !..

VỊN CON
Bây giờ ba lại vịn con
Tay trong tay con dẫn ba qua đường
Ba đi từng bước ngập ngừng

Bỗng nghe hơi ấm chảy rần trong ba

(Ảnh ông cu con bác sĩ về thăm THT dắt bố qua đường)

Leipzig ngày 20-4-2021
Đỗ Trường