Chịu hết nổi !

Hôm nay  được đọc một bài thơ về rượu của Đynh Trầm Ca trên Văn Học số về Nguyễn Du năm 1974, trong khi làm flipbook ,

Bài thơ có những những câu ví von  thật khủng khiếp, khiến KMSV phải  tức tốc gởi hỏa tốc đến  quí bạn bè để chia sẻ.Đây là vài câu tiêu biểu:
Buổi chiều thắt cổ trên đầu núi
Máu rụng lên hai hàng cây khô

(TRỜI ƠI, TẠI SAO LẠI ‘Buổi chiều thắt cổ’ nhỉ ???? Ví chi mà ác liệt vậy, ông  Đynh Trầm Ca ! Xin  thêm  “ác liệt”  ở  đây là “ác liệt” hay chứ không phải “ác liệt ” dỡ đâu nhé.)

hay:

Ngoài kia sương bạc bến đìu hiu
đêm lì lợm nhai hết máu chiều
thuyền không một lá, người không bóng
sao thắp hai hàng mắt đăm chiêu…(Khủng khiếp khi tác giả dùng chữ “NHAI HẾT MÁU CHIỀU”  !!!)Đọc xong muốn sởn tóc gáy, nổi gai ốc !

Muốn chia sẻ để quí bạn cùng thưởng thức  về một bài thơ làm cách đây hơn nửa thế kỷ.  Không biết ai có làm những bài thơ có sức ẩn dụ cao độ khủng khiếp như vậy không ?.