Lại chịu hết nổi…

Người ta chịu hết nổi phải làm cái gì đó để xoa dịu  cái ấm ức bị dồn nén trong đầu, trong óc hay trong lòng.  Có thể là la hét mừng vui, hay cũng có thể lầm bầm trong miệng: Đù má mày, cho đở tức.
Đối với tôi là dùng hai  ngón tay để gõ.
Tôi đang gõ đây

Ngoài kia sương bạc bến đìu hiu
đêm lì lợm nhai hết máu chiều
thuyền không một lá, người không bóng
sao thắp hai hàng mắt đăm chiêu

Không thuyền, không người, chỉ có chăng   đôi mắt.  Của sao. Hay cũng có thể của đôi mắt mà hai vì sao kia phản ánh.

Nhà thơ hé lộ cho ta biết ở một đoạn sau :

Đừng bận tâm chi chủ quán ạ
Hãy cho ta ngồi suốt đêm này
Hôm qua ta có người yêu chết
Không đưa đám được, buồn vậy thay !

(Đynh Trầm  Ca, Về  đây uống rượu, giai phẩm Văn Học số chủ đề Nguyễn Du năm 1974)(

Bài thơ tác giả làm vào năm 1974, nhưng giờ đây,  khi đọc nó tôi lại cứ thấy  ẩn hiện một dôi mắt nào:

…Tôi cũng hiểu rồi cuối cùng thua lỗ
Khi bỏ trường tôi ra đứng bờ sông
Người bên ấy đang đợi thuyền ghé bến
Tôi bên nàymưa bấc lạnh căm căm

 dối lòng như cuộc đời chàng Dũng
 đám mây bên ô cửa gọi mời
Tôi bỏ xứ lao đầu vào binh lửa
Coi cuộc đời như một chuyện rong chơi

 người ấy qua dòng sông sương muối
Tôi lên rừng theo dòng thác binh đao
 người ấy theo sông về biển lớn
Tôi tội  trả nợ kiếp  trâu

Giờ thiếu phụ đã nằm trong lòng biển
Tôi về Đôngvề Bắcbiết về đâu
Trăng thiếu phụ tôi mang vào song cửa
Cho một lầncho  tận thiên thu..
(THT – Ô Cửa)

 

Đó chính là lý do tại sao tôi lại chịu hết nổi, nên phải    ngồi lại trước máy mà  giải tỏa tình cãm. . Ít ra nó cũng  là món ăn tinh thần của tôi lúc này.