Một đoạn văn đẹp và nhiều suy nghĩ của Mai Thảo (với hình ảnh mới sưu tầm)

VĂN NGHỆ VÀ CUỘC SỐNG

(trích)

Tuần báo Nghệ Thuật số 42 NGÀY 30-7-1966

 ghi nhận của MAI THẢO

 

 

Tấm hình về Đôi mắt  mà Mai Thảo viết  (do THT lấy từ phim A place in the sun)

Thứ hai 25-7

 

PHIM  Une place au soleil mà Charlie Chaplin ngợi ca như phim tình bất hủ nhất tử 50 năm trở lại đây, tôi xem đã hơn mười năm mà còn nhớ mãi đến một đôi mắt. Rất đàn ông, trầm và buồn. Thăm thẳm.Không cùng. Đôi mắt của Monty Cliff. Đôi mắt ấy đăm đăm nhìn người đàn bà chết đuối trên mặt hồ đen đặc, bất động và mơ màng, tôi  cho là một trong những cảnh tượng nghẹt thở và lạ lùng nhất của điện ảnh, qua Cliff và cuốn phim mang tên một chỗ đứng dưới mặt trời. Đôi mắt ấy vừa khép lại. Bốn mươi lăm tuổi. Cuộc đời như một khuất lạnh âm thầm, một kiêu hãnh cách biệt, Cliff chết không tiếng vang. Đài trán trầm tư, mái tóc phong ba, cái nhìn u uẩn, Cliff là một loại người hiếm có của điện ảnh. Tin y chết sáng nay làm tôi xúc động. Có những đời người lạ lắm. Kin bưng như một nấm mồ. Dựng đứng những biên thùy. Về riêng một thế giới. Bí mật và hoang đường đẹp. Đời Monty Cliff có được vẻ đẹp khốc liệt bàng hoàng đó. Les inadaptés. Cliff là một kẻ inadapté, như con ngựa giống kia chỉ sống được ở những đỉnh tuyết gần trời, mà không một nếp sống nào khác có thề trồng vào cổ một giây cương chế ngự. Sống như một dấu chân âm thầm. Tới không ai biết. Về không ai hay. Giữa cõi đời ồn ào xa lạ. Trong thư bóng tối khác thường đó, có một cái gì sáng lắm, sáng lắm đó.