Tay cầm chéo áo lau đôi mắt

Tay cầm chéo áo lau đôi mắt
Chợt thấy màu trăng cũ úa vàng

(Hẹn về – thơ Lê văn Trung)

Tôi đã hẹn về biết bao nhiêu lần. Và mãi đến bây giờ vẫn còn nghe tiếng gọi. Tôi biết tôi về chắc vầng trăng cũng tủi. Đã mấy mươi năm rồi đợi mãi cũng hoài công. Mà tôi về đâu. châu thổ. trường sơn? Mà tôi về đâu, bạn bè tan tác hết ! Cô hàng chợ Huyện đã gài then cửa khép. Tóc tôi đâu còn vướng bùn để lính bụi mà em !