Y. nói về thơ TTK.H

Mấy hôm nay tôi cho Y. nghe những clip đọc thơ TTK.H của Hoàng Oanh – người ca sĩ mà Y. ngưỡng mộ về tài cũng như về đức.  Đây là dịp tôi được thưởng thức về những bài thơ mà từ trước đến nay ít có dịp để ý. Bởi với một người lính ở mặt trận, thì giờ chỉ “rượu đàn bà và súng đạn” đâu có thì giờ để mà để ý đến  hai sắc hoa ti gôn dù chúng được người đời truyền tụng như những bài thơ tình hay nhất của thế kỷ.
Giò đây, Y. nghe, tôi nghe. Căn phòng chỉ có hai vợ chồng già. Và  youtube là nhịp cầu giao cảm giữa chúng tôi. Ngày còn trẻ, dù ngồi quán, dù đốt thuốc, dù bên cạnh là cốc cà phê, dù âm thanh nổi, vậy mà không  lắng vào hồn mình một cách trọn vẹn như ở trong căn phòng nhỏ hẹp này. Nhưng mà tôi không thể tìm được cái hay của bài thơ, mà chỉ tìm qua giọng ngâm điêu luyện của người ngâm. Đến khi Y. nói, không, Y. bình, thì tôi mới giật mình. Tôi không thể ngờ Y. lại có một trí nhớ tốt như vậy. Y. đã nói về cái chữ “hắt” trong hai  câu cuối  của bài thơ cuối cùng của TTKH. Không biết có ai bình về cái chữ “hắt” này không.

Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt…
Sợ quá đi  anh có một người!…

Và nói tên người chồng là “Nghiêm” do từ câu :

Ai đem khoá chết chim vào lồng nghiêm

Mời bạn nghe một audio của chúng tôi trong buổi ăn chiều hôm nay. Nó chứng tỏ Y. có một trí nhớ rất tốt và lòng yêu mến thi ca vô bờ… Chỉ ở khúc cuối là Y. bị lầm vì ngỡ chúng tôi đang ở tại nhà. Nhưng mà không sao. So với những lần trước, lần này chứng tỏ bệnh trạng Y. đã thuyên giảm rất nhiều. Mong rằng mọi điều tốt đẹp như hôm nay.