Về một bài thơ của Lâm Vị Thủy

Bài này  được viết vào cuối năm 2011, lúc Y. chưa bị cái vòng kim cô oan nghiệt buộc thắt vào đầu, và tay chân chưa bị những cây đinh bệnh hoạn đóng vào cái thập tự định mệnh.

 

 

Về một bài thơ tự do độc đáo của Lâm Vị Thủy

Sáng nay, tôi đã đọc lại, như đã từng đọc lại biết bao nhiêu lần bài thơ Ngày Tháng Năm của Lâm Vị Thủy. Cám ơn thư viện đại học Cornell đã giúp tôi tìm ra được bài thơ. Nếu không có Cornell, có lẽ tôi sẽ không bao giờ có được niềm hạnh phúc lâng lâng bên cốc cà phê buổi sáng cuối năm dương lịch như thế này.

Càng đọc tôi càng tìm thêm cái hay của bài thơ.   Ví dụ những câu dưới đây. thật độc đáo:

Bây giờ tháng bảy trời đương mưa 
Em lấy chồng tháng ba năm ngoái 
Tôi thiếu em những ngày xưa ngu dại 
Em nợ tôi dăm ba lời tạ từ. 

Chữ dùng rất dản dị, không kiểu cách, không văn hoa, không bóng bẩy (ví dụ chữ đương).  Mà lại qúa tuyệt. Nó chở cả một nỗi buồn đến thắt ruột qua hai câu:Tôi thiếu em những ngày xưa ngu dại / Em nợ tôi dăm ba lời tạ từ.  Hai đàng đều thiếu/ nợ nhau. Vậy nên trách ai đây. Hay là trách duyên số? !

Ngày tháng năm

Tôi sẽ về Gia Định chiều nay
Chiếc buýt cuối cùng qua sông cầu mới
Những ngọn đèn vàng ngậm cười ven bãi.

Tôi sẽ ngồi quán cà phê đầu đường đất đỏ
Kêu một ly đen nhỏ
Đợi chuyến xe bò chở rác về khuya.

Bây giờ tháng bảy trời đương mưa
Em lấy chồng tháng ba năm ngoái
Tôi thiếu em những ngày xưa ngu dại
Em nợ tôi dăm ba lời tạ từ.

Bởi vì không quê hương nên nghĩ mình yếu đuối
Tôi trở về mang dấu chàm tử tội
Và những chuyện thần tiên những chuyện thần tiên chưa từng kể
Không có em còn nói cho ai
Không có ai Gia Định còn gì để tôi quyến luyến.

Như những người lái xe đi qua đời mình nhắm mắt
Tôi trở thành lãng tử trong ca dao
Tóc rối ưu tư nụ cười nửa miệng

Thuốc hút vàng tay mà vẫn se môi
Không có em những tuần trăng ở đây vô nghĩa
Chủ nhật nhà thờ không người dự lễ
Tôi đi vào những lối đi xưa
Gọi tên em cùng với lúc thành phố lên đèn
Và tiếng còi tầu chợt đến rất xa xôi
Phải chi em đừng có nhiều kỷ niệm

Phải chi tôi đừng thèm biển rộng sông sâu
Thì em muôn đời vẫn là người yêu đơn sơ bé nhỏ
Thì tôi không bao giờ phải khóc hôm nay…