Theo em (81)

Nhà có bốn phòng nhỏ
Em chọn căn phòng trên lầu làm nơi thờ phượng
Một bàn thờ dành cho chư Phật
Một bàn thờ dành cho  cha mẹ ông bà
Một bàn thờ dành cho những bậc thánh hiền

Đêm nào em cũng một mình
Cùng lời kinh nhật tụng
Đêm nào cũng hàng giờ
Lời kinh bay đi
Đậu lại hồn anh
như một điệu đàn trầm thống nhất
nói với anh rằng,

hỡi ngươi, tên đàn ông ngạo mạn
hãy sám hối thì vừa

Anh chẵng hề thuộc một lời kinh
Nhưng đêm nào những lời kinh đã dạy anh cúi đầu nhắm mắt
Anh chẳng bao giờ biết lần tràng hạt
Nhưng những hạt trân châu em đã thay mặt lần dùm
Lời kinh kia không biết có mầu nhiệm chút nào không
Mà sao giọng em đã làm con thằn lằn này nhắm mắt
Riết rồi đêm nào cũng nhớ hoài tiếng chuông tiếng kệ
Cả mùi trầm thơm tỏa xuống khắp nhà

Nhưng bây giờ ngôi chùa nhỏ của em đã đóng cửa
Những lư nhang lạnh ngắt que tàn
Chỉ một cái thang lầu
Với hơn mười bậc thềm lên xuống
Mà sao quá khó vô cùng

Cái chân mỗi ngày nhờ nó đi lên
Bây giờ cái chân trở thành khổ nạn
Cái tay mỗi ngày em lật trang kinh
Bây giờ cái tay lại  vô tình hờ hửng

Mấy tháng trời  nhà vắng tiếng kinh
Chỉ có chăng là tiếng em kêu tôi nhờ giúp đở
Chỉ có chăng là cánh tay đưa lên rất nhẹ
Kẻo sợ em đau
Chỉ có chăng là cái chân này phải được chỉnh lại
trước khi bước đi
Nếu không, sẽ ngả. vì không được thăng bằng

Bây giờ
Thay vì em cầu sám hối mỗi đêm
Tôi cầu bình an cho em mỗi giờ mỗi phút
Thay vì em đọc cầu an cho tôi
Tôi sửa lại đôi chân, đắp lại chiếc mền
để bên bàn chai nước
cho em bình an giấc ngủ

Hãy tin đi em
cái thang lầu rồi có ngày em sẽ lên và xuống một mình
ngôi chùa nhỏ của em sẽ có ngày được bật đèn trở lại
và anh sẽ là con thằn lằn

trở lại chỗ cũ nghe kinh

Có phải vậy không ?