Mộng và thật

Mộng và thật
Hai tuần trước. tôi gọi 911. Cám ơn tôi đủ tỉnh, để bấm số di động, KHối đá như dè nặng đầu, miệng muốn thốc, cơn lốc chóng mặt càng lúc chàng gia tăng sức mạnh. Và trời ơi, những bãi phân đen ngòm dầu cặn như điềm chẳng lành…
Lại một lần nữa, vào căn phòng cấp cứu tại JFK. Không ai biết. Không ai hay. Không tin nhắn. Tôi bây giờ là tôi, một đinh mệnh đang chờ lên bàn mỗ, bàn chụp, bàn hút máu.
Trận xoáy lốc trong đầu càng lúc càng dữ dội, Và khi người y tá chuẩn bị đồ nghề như ống hút nước biển, máy đo tim, máy đo áp huyết, Thì tôi ộc. Ộc nghiêng ộc ngửa. Ộc rồi nghỉ. Rồi ộc lại. Chừng một thau máu đen lai láng trên giường, trên nền.
Ôi, tôi biết giờ cuối cùng đã đến. Nhưng tôi không sợ. Bởi tôi đã xổ ra hết những ô uế khỏi con người tôi để rất nhẹ tấm thân mà ra đi.
Bác sĩ trù đưa tôi lên phòng ICU – phòng dành cho bệnh nhân đang ở tình trạng nguy kịch.
Nhưng lạ kỳ, áp huyết, nhịp tim, độ đường không thấy dấu hiệu của sự nguy hiểm.
Bác sĩ quyết đinh không đưa tôi vào phòng ICU nữa.
Tôi dấu tin tôi vào bệnh viện. Bởi một khi họ biết, thì facebook đầy những giòng thương hại, cầu nguyện, và đau lòng hơn nữa là cái hình một lão già hấp hối với ống nilon như cái xác không hồn.
. Bởi hình chụp không nói lên đựợc sự thật. Sự thật của một người mang niềm vui khi thấy những ô uế bẩn thiu3u trong người y xổ ra, để chuẩn bị cho một cuộc tẩy trần…,
Sau bốn ngày nằm bệnh viện tôi được xuất viện. Không ai đón. Không ai giúp. Tôi trở vè căn nhà tôi trong chiếc xe mươn tù online.
Chàng tài xế tốt bụng dìu tôi từ xe đến cửa nhà.
Và gởi lên FB một bài thơ ngắn:
Một khung trời cửa nhỏ
Ngày mở ra thiên thanh
Cây và lá xanh xanh
Xanh và xanh bất diệt
Trời quét lên vệt trắng
Sắp lóa nắng vào phòng
Tiếng gọi đò: wake up
Mái chèo đập ván thân
Ộc, ộc. ộc, ộc, ộc
Hãy trút ra bẩn nhơ
Để cõi lòng nhẹ tơ
Đẻ thơ không vướng uế
Chỉ tội cho em . Mỹ
Cuống cuồng lấy khăn lau
Ộc, ộc, ộc , em ơi
Bàn tay cho tôi vịn
May có khung cửa hẹp
Ngày mở ra thiên thanh
Cây và lá xanh xanh
Xanh và xanh bất diệt
Trên hình, thấy một khung cửa màu xanh.
Cám ơn khung cửa sổ. Nhờ nó tôi mới biết một cánh rừng màu xanh bên ngoài. Nhờ nó tôi thấy con mang niềm lạc quan hy vọng,
thay vì những giòng chữ ai oan sầu bi, phúng điếu trước đây. Tuy không được tiếp trợ băng bịch nước biển, nhưng khỏi cân, màu xanh kia đã tran trề dục liệp, và ozone rồi.
Để 3 ngày sau, với chiếc walker, kèm thêm bọc kim chỉ và trên 800 trang sách rời, tôi đến công viên cách xa nhà nửa mile. Đó là cách physical và occupational therapy tốt nhất, vừa tập tay chân, vừa hít thở ozon. Đến nơi. chọn một băng ghế, nghỉ. Xung quanh vắng lặng người. Chỉ là màu xanh. Cỏ, cay lá, và mây trời. Lại lấy sách ra khâu. Ngón tay dường như mạnh hơn khi xỏ vào xấp “signature” (tập sách con). Chắc có bạn sẽ quở: “Ngừng tay đi, người mới xuất viện.”. Nhưng thưa bạn. ngưng thì làm gì đây. Chăng lẽ trầm tư hay nhớ đến những hình ảnh băn bè phì mập, chung quanh là đầy đàn cháu nội ngoai, mà tủi thân, ao ước?
Khi mũi kim đâm xuyên trang giấy, kết nối lại với nhau, nó mang hai ý nghĩa: Khâu vá nhưng linh hồn và mang nó ra khỏii quan tài văn học sử.
Đó không phải niềm vui thiết thực hay sao? Cần gì nhắm mắt trầm tư trán nhăn má hóp, nhiều khi nghĩ mà không tìm ra lời giải.
Có phải vậy không ?