Cứu (2)

Nhửng kỳ post vừa qua tôi đã đóng vai người hùng qua việc “cứu người”. Nay  tôi đóng vai “người hèn”như trong một trận đánh trên dỉnh đồi KỲ Sơn. lúc đơn vị tôi bị phục kích, tan hàng:

Tôi thì quá hèn. Hèn. Đến thằng truyền tin, bị thương ở chân và tay, không lết nữa, tôi cũng chả khiêng được, như lời kêu cứu của nó vào buổi trưa địa ngục. Tôi nói lớn:  Hường ơi, rán bò sau bụi, lết đi… Tao cũng bị thương, xích ra bị bắn. Mày hiểu dùm tao. Tiếng Hường rên: Thì thiếu úy sai hai thằng cõng tôi. Tôl phân trần: Mày xem, xung quanh đâu có ai. Luông bị thương. Phong bị thương, cả tao nữa. Mày thương tao… Tao ra thì bị bắn. Nó canh sẵn…

DM. Thiếu úy! Hường chửi tôi.

Tôi úp mặt vào đất sỏi, khóc như đứa trẻ. Phải. Tôi quá hèn.

(trích Nhật Ký Hành Quân, nguyệt san Văn, trước 75)