Bây giờ, không còn vầng trăng trên núi

Bây giờ, không còn vầng trăng trên núi
Nhưng ta cảm chừng  đang liếm đâu đây
Nhưng giọt sương pha nỗi đoạn trường
Của em, của tôi, của tuổi già sao buồn  quá đổi…

(Lại một đêm mất ngủ)