Nửa đêm xưa và bây giờ…

Ngày Xưa

Nửa đêm kẻng dục quân ra trận
Mưa lũ mưa cuồng mưa tối tăm
Nhận lấy ba ngày cơm gạo sấy
Không buồn chỉ một chút bâng khuâng

Đời ta là con số không vô tận
May trên đầu còn chiếc mũ rừng
Mũ nhẹ nên coi đời cũng nhẹ
Chiến tranh, thỉ cũng tựa phù vân…

Người lính, sao anh còn ngái ngủ
Anh có lo gì một chuyến đi
Anh có mang theo lòng thống hận
Hay là cái nghiệp buổi sinh ly ?

Còn ngươi, trên núi ăn toàn sắn
Nên xuống đồng thử  chút  cơm dân ?
Lâu rồi, nhơ nhớ  ma du kích
Muốn nhìn ngươi qua máy nhắm  đêm….(1)

Ta lỗi cho ta, cực chẳng đả
Không bắn ngươi thì ngươi bắn ta
Trước sau  ta với ngươi  đều  bạn
Không bạn trên này,  cũng   bạn âm ty !

(1) Ống hồng ngoại tuyến, chi3 có đơn vị thám kích mới được trang bị

Bây giờ:

Nửa đêm có một người lính cũ
Một mình với một chiếc khẩu trang
Thay vì  tìm địch trên An Lão
Nay thì đi đón  một ngưởi thân

Không cần máy nhắm, không cần súng
Chỉ có` tinh yêu, trong trái tim
Trong máu vẫn chảy nòi thám kích
Vẫn  một lòng  sông núi  thủy chung !

Lưng vẫn thẳng băng, đầu vẫn ngửng
Ôi đời vẩn đẹp lúc nửa đêm
Ngày xưa đi giải vây đồn bạn
Ngày nay đi đón người trăm năm…