4 bài thơ của Nguyễn Thụy Đan

Lời chũ blog:
Kỳ này, Blog THT xin được post 4 bài thơ mới nhất của Nguyễn Thụy Đan.
Thơ rất lạ. Lạ không những ở ý nhưng ở cái không khí của cổ thi khó tìm trong văn chương hải ngoại.  Nhất là tác giả  chưa đầy 30  sinh ở Hoa Kỳ.

 

Thơ NGUYỄN THỤY ĐAN

 

vô đề

thoảng đâu vang tiếng chiêu hồn
cuối miền ẩn ức đầu thôn lãng quên

 

nữu ước ngày về
tặng Trần Hoài Thư


Lâu tiền tương vọng bất tương tri

Mạch thượng tương phùng cự tương thức

                                                                                                                          Lư Chiếu Lân, Trường An cổ ý

 

đây ngũ quận chiều trời nữu ước
nhịp tàu ga lộn bước lưu lang

đá cây hỏi tuổi hoang mang
ngỡ ngàng ngõ ngách phố phường nắng phai

cửa quán cũ gương soi huyễn diệt
mặt niên thời hằn nếp chu nhan

dường như nghe tiếng em than
ngoảnh đầu chỉ thấy man man biển người

bên đường mảnh vụn một đời

 

tọa vong

bờ tuyệt vọng tôi làm tượng đá
tháng năm trường đại tạ xuân thu

trên vai trải mấy dãi dầu
sau lưng ký ức một màu bạc phơ

tượng gục mình như xưa tôi đã
gục bên em trắng xõa chiều mưa

bàng hoàng từng trận gió đưa
lạnh tràn vang bóng thuở xưa làm người

miền quạnh vắng tuổi trời hóa thạch
tượng ngồi im quên sạch hôm qua

cỏ cây tươi héo quanh ta
tôi làm tượng đá ngự tòa phù sinh

 

tự thuật

thu kia đổ mấy hạt mưa
làm sao đánh giá cho vừa đau thương

này tôi thi khách họ vương
chôn vùi nam hải trên đường tìm cha

soi từng trang giấy bạc nhòa
bên tai chưa dứt cuồng ca muôn đời

đập gương tìm bóng con người
giật mình chỉ thấy một trời cô đơn