Bên này bờ NY

Cập nhật ngày 25/4
nhiểm dịch: 105523, chết: 5863.
Cập nhật ngày 26/4:
nhiểm: 109038, chết: 5938
Cập nhật ngày 27/4:
Nhiểm: 111,188. chết: 6,044,
(nguồn: Sở y tế tiểu bang NJ)

Ta thấy con số người bị nhiểm COVID-19 trong một ngày từ 3515 người (hôm kia)
xuống 2145 người.
Có nghĩa là giảm 1370.

Nursing home là nơi đứng đầu bão.
Theo tài liệu sở y tế tiểu bang cho biết là tính đến ngày 27/4 có đến 16277 cư dân nursing home ở toàn khắp tiểu bang NJ bị nhiễm và 1911 người chết.

Rõ ràng, ngoài NY đứng hàng đầu, tiểu bang của chúng tôi là một bãi chiến trường khủng khiếp nhất nhì của nhân loại !

Nó không phải là chiến trường Hạ Lảo trong thời chiến như trong bài thơ Biên Cương Hành của Phạm Ngọc Lư:

Đây biên cương, ghê thay biên cương!
Tử khí bốc lên dày như sương
Đá chảy mồ hôi rừng ứa máu
Rừng núi ơi ta đến chia buồn

Trái lại nó xãy ra ở thành phố, chỗ đông người, lẫn núp trong tầng ozone vì biết rằng đã là sinh vật thì phải cần ozone để sống.

Đây Nursing home, ghê thay Nursing Home
tử khí bốc lên dày như sương
Drap trăng phủ lên người mới chết
Của phòng đóng lại, chẳng ai buồn !

Trong tâm trạng một người có mặt ở một nơi bị áp lực nặng nề bởi Covid-19, lại thêm một người bạn đời hiện ở Nursing home, dĩ nhiên là tâm thần nao núng. Ngày xưa thời ở thám kich, tôi vẫn còn có súng ông, có đồng đội, có máy truyền tin, nhưng bây giờ thì vô phương, Ở nhà, ừ thì ở nhà, nhưng mà ai dám bảo đảm là ở nhà được an toàn. Bộ những người bị nhiểm ai nấy đều ra ngoài đường hết sao ? Họ còn cẩn thận gấp ngàn lần hơn vì họ cũng muốn sống chứ ?
Bây giờ miệng mũii xếp riêng
Chỉ còn con mắt tôi dành cho tôi…
Bây giờ ngày của tôi là thế. Nhờ khung cửa kính tôi có thể thấy ngoài kia màu xanh của mây của lá, màu vàng tươi thắm của nắng mai.. Và những con sóc, con chim nô đùa trên sân cỏ.
Chính con mắt của tôi lúc này mới xoa dịu trí óc nóng bừng của tôi lúc nay.

Tôi càng tìm được sự chia sẻ qua bài thơ Phụng Hiến của Bùi Giáng mà tôi được đọc hôm nay.

Ngày sẽ hết tôi sẽ không ở lại
Tôi sẽ đi và chưa biết đi đâu
Tôi sẽ tiếc thương trần gian mãi mãi
Vì nơi đây tôi sống đủ vui sầu

Cây và cối bầu trời và mặt đất
Đã nhìn tôi dưới sương sớm trăng khuya
Mở buồng phổi đón gió bay bát ngát
Dừng bên sông bến cát buổi chia lìa

Hoàng hôn xuống, bình minh lên nhịp nhịp
Ngàn sao xanh lùi bước trước vừng hồng
Ngày rực rỡ đêm êm đềm kế tiếp
Đón chào tôi chung cười khóc bao lần

Tôi đã gửi hồn tôi biết mấy bận
Cho mây xa cho tơ liễu ở gần
Tôi đã đặt trong bàn tay vạn vật
Quả tim mình nóng hối những chờ mong

Sông trắng quá bảo lòng tôi mở cửa
Trăng vàng sao giục cánh mộng tung ngần
Gió thổi giậy lùa mơ vào bốn phía
Ba phương trời chung gục khóc đêm giông

Những giòng lệ tuôn mấy lần khắc khoải
Những nụ cười tròn mấy bận hân hoan
Những ngoảnh mặt im lìm trong ái ngại
Những bắt tay xao động với muôn vàn

Những người bạn xem tôi như ruột thịt
Những người em dâng hết dạ cho tôi
Những người bạn xem tôi là cà gật
Những người em không vẹn nghĩa mất rồi

Trần gian hỡi? tôi đã về đây sống
Tôi đã tìm đâu ý nghĩa lầm than
Tôi ngẩng mặt ngó ngàn mây cao rộng
Tôi cúi đầu nhìn mặt đất thấp đen

Tôi chấp thuận trăm lần trong thổn thức
Tôi bàng hoàng hốt hoảng những đêm đêm
Tôi xin chịu cuồng si để sáng suốt
Tôi đui mù cho thoả dạ yêu em

Tôi tự nguyện sẽ một lần chung thuỷ
Qua những lần buồn tủi giữa đảo điên
Thân xương máu đã đành là uỷ mị
Thì xin em cùng lên thác xuống ghềnh

Em đứng mũi anh chịu sào có vững
Bàn tay bưng đĩa muối có chấm gừng
Tôi đã nguyện yêu trần gian nguyên vẹn
Hết tâm hồn và hết cả da xương

Xin yêu mãi yêu và yêu nhau mãi
Trần gian ôi! cánh bướm cánh chuồn chuồn
Con kiến bé cùng hoa hoang cỏ dại
Con vi trùng cùng sâu bọ cũng yêu luôn

Còn ở lại một ngày còn yêu mãi
Còn một đêm còn thở dưới trăng sao
Thì cánh mộng còn tung lên không ngại
Níu trời xanh tay với kiễng chân cao

Nhưng em hỡi trần gian ôi ta biết
Sẽ rồi ra vĩnh biệt với ngươi thôi
Ta chết lặng bó tay đầu lắc
Đài xiêu ôi xuân sắp rụng mất rồi

Đêm ứa lệ phồng mi hai mắt
Bàn tay ta nhỏ như lá cây khô
Mình hoa rã đầm đìa sương theo móc
Đỡ làm sao những cánh tiếp nhau rơi

Ta gửi lại đây những lời áo não
Những lời yêu thương phụng hiến cho em
Rồi ta gục đầu trên trang giấy hão
Em bảo rằng

– Đừng tuyệt vọng nghe không
Còn trang thơ thắm lại với trời hồng

(Trich Mưa nguồn)