Về lại NY sau 8 năm

 

Suốt ngày hôm qua, tôi được một người bạn trẻ hướng dẫn đi New York bằng xe lửa.
Trước đây tôi chỉ lái xe, và nếu có đi tàu, thì Y. đi theo, Y. đi đâu tôi theo đó, không cần biết tuyến đường, xe lửa số mấy, cửa nào vào…
Rồi Y. bị bệnh. Dễ chừng 8 năm tôi không đi NY.

Nhưng lần này  không phải là:

Tôi qua Nữu Ước trời mưa bụi
Uống cốc cà phê  để nhớ người..

 

Hay đứng trên chóp đỉnh của Tòa nhà Chọc trời Empire State Building để nhìn NY vào ban đêm:

New York đêm nay mở lòng đèn sáng cả đêm
Anh trở về nhìn từ trên cao không phận
5000 toà nhà chọc trời thở lấy gió Hudson
Đêm Haloween ta đi dạ hội
Thành thị lúc nào cũng lộng lẫy như ngày hội thời trang
Anh chen chân giữa rừng người khiêu vũ
New York, trái táo đỏ no đầy trên vú em
Bắt anh thèm cắn

Mà  mục đích chính là cố mua cho được món mì xào dòn chay mà Y. rất thích tại một tiệm chay  ở đường Mott ở khu Chinatown.

Ngày chưa bị khổ nạn, mỗi lần qua NY, chúng tôi vẫn hay tìm đến tiệm này. Y. thì háo hức của một con chiên ngoan đạo, xem việc ăn chay là một niềm biểu lộ sự ngoan đạo của mình, còn tôi thì thật tình khó nuốt:

Đưa vợ đi New York
Đưa vợ đi tiệm chay
Tha lỗi ta hôm nay
Bần thần không thể nuốt…

Hôm nay trời lạnh. Gió từ sông Hudson mang những lằn roi quất vào mặt mày. Đan, tên người bạn trẻ, vừa đi vừa quay lại nhìn tôi xem thế nào. Bởi dạo này, hết gout, rồi thấp khớp, rồi tuổi tác đã làm tôi đi rất chậm. May là không chống gậy.

Trải qua bao nhiêu lần lên xuống bậc thang, qua Madison Square, đường 34, rồi xuống hầm, rồi chuyển xe, cuối cùng chúng tôi mới đến được khu Chinatown. Vẫn những tấm bảng quảng cáo tiếng Hoa, vẫn những đám người Hoa chờ đèn băng qua đường. Đan vừa cầm chiếc Iphone vừa tìm đường. Còn tôi thì lò do theo sau.

Đường Mott ở đâu, tôi không thể định hướng để giúp Đan. Tôi chỉ biết tại đường ấy có một tiệm chay, nhỏ, bàn ghế cũng ít. Vâng, dấu ấn chỉ là một đốm sáng. Nhưng mà làm sao để tìm được cái mục tiêu dốm sáng giữa cõi chập chùng  sóng người và  giòng thác xe cộ này ?

Cuối cùng đường Mott cũng tìm ra. Mừng ơi là mừng. Đi dọc theo đường, cố tìm lại cái tiệm chay cũ. Nhưng không thấy. Hay là mình lộn rồi. Già lẩn rồi. Đan cũng giúp tôi tìm. Toàn là những tiệm ăn mặn. Cố gắng moi cái memory của máy điện toán tuổi già để xác định vị trí. Đây rồi. Cái cửa  tiệm ra vào quen thuộc đây rồi. Nhưng mà tại sao bảng hiệu khác kia chứ  Bèn đến bên cửa nhìn vào trong. Rõ ràng cái bàn thứ ba, ngày trước Y. vẫn tôi vẫn hay ngồi. Rõ ràng sự sắp dặt bàn ghế không thay đổi. Nhưng tên đã thay. Từ một tiệm chay, nay là tiệm ăn Dìm Sấm.

Tôi thấy như mình trở thành một người Từ Thức, dù chỉ xa cach NY mới 8 năm.