Văn số 64 (15-8-1966) chủ đề nhà thơ Bích Khê

Bạn thấy tôi miệt mài cuộc chơi. Miệt mài cùng chữ nghĩa. Miệt mài cùng trí tuệ. Tôi sợ như Y. một ngày, chắc thì quá buồn cho cài blog này.
Đừng nghĩ là tôi cần nhiều người đọc. Tôi đã bị mấy cái mỹ từ phù phiếm ấy dụ dỗ lừa gạt rồi. Tôi lảm cho tôi, trước hết.
Đêm qua, khi từ nursing home bước ra ngoài bãi đậu xe, tôi lại thấy một vì sao lạ ấy. Lạ bởi vỉ nó một mình côi cút. Nó nằm về hướng Nam. Và bị hơi sương làm ánh sáng nhập nhòa. Tôi đã đứng yên trong cõi đêm. Hôm qua, và bây giờ, đúng 50 năm cho khoảng cách thời gian, có gì thay đổi không ?. Thay đổi lắm chứ. Từ một thanh niên bây giờ là lão già. Từ một ngọn đồi Bánh Ít ở Bình Định và giờ là một viện dưỡng lão – mái trọ cuối đời của một kiếp người- thì dĩ nhiên là thay đổi. Ngày xưa thèm lăm : Chao ơi nồi bánh đêm trừ tịch, để rồi giấc mơ sẽ không bao giờ có, thì bây giờ lại muốn tảy trần tất cả… Nhưng có một cai chung cho hôm qua và bây giờ, Đó là văn chương. Đó là nỗi xúc động bật òa trong tâm hồn tôi, đễ mỗi ngày tôi vẫn làm thơ viết văn, mỗi ngày tôi sống và suy nghĩ và viết. Như cách đây 50 năm đúng. Cho dù, con quái vật hung hiểm của chiến tranh ngày xưa cũng như của tuổi già bây giờ không tha bất cứ một ai.