Văn nghệ và cuộc sống: Ông già và con chó

Ghi nhận  của Mai Thảo

( trích từ tuần báo Nghệ thuật số 44)


Ảnh sưu tập từ Internet – Không rõ xuất xứ

Thứ hai 8-8-1966

MỘT cải ghế bành. Một hàng hiên rộng. Người buổi chiều ngồi trong buổi chiều. Bạn : một con chó lạc. Chó nằm hiền triết.  Người chỉ cỏn con vật dưới chân. Con đường vắng chạy qua trước mặt, sang một bờ sông bên kia mới tới một thị trấn nghèo. Tà tà. Thêm thiếp. Ngồi đó và nhìn. Không đợi chờ ai. Tới khuya, người con trai mới từ thị trấn nghèo bên kia sông trở về, ông lão già vẫn ngồi nguyên chỗ cũ. Trời đầy sao. Ông già pho tượng giữa trời đầy sao. Và khép mắt. Cải thế giới bóng hình êm ả như không. Con chó bước xuống thêm, nó bỏ đi theo dọc con đường mủ sương. Và tôi nghĩ đến phút cuối cùng của một đời người như thế. Rất phơ phát và rất hơi sương.