Bạn ta đã đi…

t-107

Nhận được tin trễ là nhà thơ Phạm văn Bình qua đời vào ngày 22-7-2018. Người cho biết tin là nhà thơ Trần Yên Hòa.

      hanhtrinhthuy-quan-luc-chien-tho-pham-van-binh-pham-duy-pho-thanh-ca-khuc-khanh-ly-hat

Vào nursing home báo tin cho Y. nghe. Y. khóc. Mở youtube nghe  bài Chuyện Tình buồn, thơ PVB, Phạm Duy phổ nhạc.

Hai vợ chồng già cùng nghe, cùng rưng rưng.
PVB cùng khóa 24 Thủ Đức với tôi. Ra trường, anh phục vụ Phòng Báo Chí SĐ TQLC.
Chúng tôi không gặp nhau kể từ ngày ấy. Mãi khi ở Mỹ, tôi mới gặp lại anh tại Nam Cali. Sau đó, anh gọi điện thoại tôi thường xuyên. Anh bảo rất thich Thư Quán Bản Thảo, truyện của Cam Ly Nguyễn thị Mỹ Thanh. Tôi khuyến khích anh tiếp tục làm thơ. Và tôi sẵn sàng giúp anh in (free).

Anh nói anh đang chuẩn bị.

Giọng nói thật khỏe, trí nhở minh mẩn. Chúng tôi nhắc lại những ngày tháng ở Thủ Đức.  Tôi nói một bài hát mà Y. thich nhất là bài Chuyện Tình Buồn. Nghe đi nghe lại không chán.

Vậy mà bạn lại bỏ mà đi. Từ đây mất một độc giả trung thành của TQBT. Và mất những lần điện thoại của bạn. chia sẻ với tôi những vui buồn…
Rồi không biết chừng nào đến phiên tôi đây.

Sau đây xin được đăng lại những bài thơ của Phạm văn Bình mà tôi tìm thấy qua sách báo ở Cornell, Yale. Đầy là bản gốc, bản chánh, chứ không phải là bản từ những bản nhạc mà Pham Duy đã phổ.  Ngay cả tựa bài thơ không phải là “chuyện tình buồn” mà là “Năm năm rồi không gặp”.

 

      trim-ctb

Phạm Tương Như (1)

 Tường trình cho em

 Tháng giêng xuôi quân ra xứ Huế
cố đô tan hoang, gạch ngói điêu tàn
không còn thấy áo em bay chiều bãi học
tóc thề đã quấn khăn tang

Tháng hai về trấn giữ ven đô
chong mắt hỏa châu ghì súng giữ cầu
Gió thoảng ngạt ngào hơi rượu mạnh
qua màn sương lơi lả ánh đèn mầu

Ba lô lên vai đến miền Tây đô
quê hương em xanh ngát bóng dừa
đêm ngủ bìa rừng thèm làn môi ấm
ngọt trái sầu riêng những lúc sang mùa

Bây giờ đã tháng tư trời mây vào hạ
mẹ chắc đang sửa soạn đi lễ chùa
và em nguyện cầu cho anh mỗi tối
cho người miệt mài sớm nắng chiều mưa

Tháng năm diễm kiều những vì sao biếc
hoa phượng nở đầy sân trường
ngày xưa e ấp những tờ lưu bút
bây giờ cho nhau phong thư gửi tròn nhớ thương

Tháng sáu rồi anh vẫn miệt mài
bận hành quân nên chưa về thăm em
đừng khóc nghe em như ve sầu tháng hạ
xa thì rất nhưng làm sao quên !

Tháng bảy về mưa ngâu bay bay
ô hay lòng ta sao bỗng dưng sầu ?
tráng sĩ đi hề thét roi cầu Vỵ
thiếp tại Tương giang vĩ
quân tại Tương giang đầu

Tháng tám bé thơ chơi đèn kéo quân
huyền thoại hằng nga cũng không còn
tất cả đã tàn như giấc mơ hiệp sĩ
thực tế làm trái tim chúng ta khô cằn

Tháng chín đổ quân bên bờ Cửu Long
trái vú sữa căng như mạch sống mẹ hiền
anh đi cho đồng thêm xanh, trái thêm ngọt
chiến công này xin gửi tặng em

Về Cà mau viết thư cho em
lời gió thương mây, chim nhớ thương rừng
xin đừng trách anh dù mỏi mòn chờ đợi
“Sao anh đi hoài thế anh ?”

Mưa đã mịt mù từ vùng biển
nhớ đan áo mùa đông trời trở lạnh rồi em
thiên hạ rộn ràng may áo cưới
anh vẫn còn đi, hẹn năm tới nghe em !

Hoa mai nở đầy và em đang chờ
Mười hai tháng rồi dài những ước mơ
nhớ má cho hồng,  nhớ môi cho ngọt
anh về bên em cùng đón giao thừa.


(1) Một bút hiệu của nhà thơ Phạm văn Bình. Bài thơ này  đã được nhạc sĩ Phạm Duy phổ thành ca khúc dưới tựa “Mười Hai Tháng Anh đi”

 

Phạm văn Bình

 Năm năm rồi không gặp

Năm năm rồi không gặp
Từ khi em lấy chồng
Anh dậm trường mê mãi
Đời chia hai nhánh sông
Phong thư tình ngây dại
Đường xưa quen lối về
Trong mịt mùng gió cuốn
Nghe nhạt nhòa mưa qua
Ngày nhà em pháo nổ
Anh cuộn mình trong chăn
Như con sâu làm tổ
Trong trái vải cô đơn
Ngày nhà em pháo nổ
Tâm hồn anh rướm máu
Ôi nhát chém hư vô
Ôi nhát chém hư vô
Năm năm rồi ly biệt
Một mầu tang ngút trời
Chúa buồn trên thánh giá
Nằm trơ vơ gác chuông
Năm năm rồi trở lại
Từ khi em lấy chồng
Thương người em năm cũ
Thương góa phụ bên sông

 Bài học vở lòng cho con

cho con lời ca tràn đầy nhân ái
cho con mùa xuân đầy cánh mai vàng
cho con bà tiên về trong giấc ngủ
cho con nụ cười thơm ngát môi hôn

cho con cánh đồng xinh xinh hoa nở
cho con quê hương ngát bóng trăng tròn
cho con giòng sông êm đềm bóng mát
bài học vở lòng bằng tiếng “yêu thương”

cha sẽ dấu những đêm dài không ngủ
mẹ con mỏi mòn ánh mắt ưu tư
cha sẽ dấu những tháng ngày quá khứ
những biên giới ngăn chia, những ý thức ngục tù

con hãy đi bằng đôi chân vững chắc
đầu ngẩng cao nhìn mây trắng trời xanh
bằng cánh tay bao dung đùm bọc
và trái tim ngát tình bằng hữu anh em.

 nhạt nhòa mưa qua

em về ngại tóc mưa bay
mênh mang nỗi nhớ ngất ngây nỗi buồn
tuổi hồng vỗ cánh qua truông
thời gian nước lũ, thiên đường mù khơi
em về rũ áo ra phơi
vàng phai kỷ niệm một đời nhớ nhau
héo hon trời đất một màu
trăm con sóng vỗ chân cầu xót xa
nghe trong tâm thức mù lòa
chiều nghiêng tháp cổ mây xa cuối nguồn
em về ấm lửa mùa đông
hồn khô củi đượm bếp hồng reo vui
mưa ru ta giấc ngậm ngùi
đêm sâu gác hẹp, sụt sùi mưa qua
chiếu chăn vẫn lạnh cơn mơ
nghe trong gió thoảng người xưa bước về
trông ra hiu quạnh bốn bề
đèn vàng, mưa đục, bốn bề quạnh hiu

em về nắng cũng hồng theo
ngựa hoang bước mỏi xuống đèo sáng nay
em về tay ấm trong tay
mặt trời tỉnh giấc gọi ngày hồi sinh.

(nguồn: Thơ Miền Nam trong thời chiến Tập I, Trần Hoài Thư sưu tập , Thư Ấn Quán xb)

      chuyentinhbuon-bangkieu_gbv9