Mấy hôm nay, bà xã tôi không muốn đụng bất cứ món ăn gì. Tôi hết cách. Những món mà nhà tôi rất thích trước đây, nay không còn thích nữa.
Chỉ có một món nhà tôi rất thích. Là âm nhạc. Mấy hôm nay, bà cứ đòi nghe bản Ông Lái Đò do Hùng Cường hát.
Nhờ bà, tôi mới được dịp nghe một người mà trước năm 1975, tôi không thich chút nào.
Bả năm trên giường, nghe rồi thiu thiu
Tôi ngồi bên giường, nghe rồi thiu thiu…
Giấc mơ đưa tôi về một chuyến phà năm xưa. Từ lâu ngỡ đã biệt tích nay trở lại…
Phà qua
1.
Phà qua khoang chật chợ người
Tôi nhường em một chỗ ngồi trăm năm
Phà qua mưa phủ trắng giòng
Tôi cô thân
xin tấm lòng người cho
Phà qua, tạt gió chao đò
Có nghe trong ấy nỗi buồn tôi ơi
2.
Phà qua, bỏ lại mình côi
Tôi buồn lêu lổng khắp trời thế gian
Phà qua, người qua trường giang
Còn tôi với bóng trăng vàng quạnh hiu
3.
Phà qua, qua tận bờ đông
Tôi bờ Tây, gọi ngàn trùng không nghe
Chỉ mưa, chỉ gió não nề
Chỉ đêm cô tịch, chỉ ngày hoang sơ
4.
Tôi về, phà có đợi chờ
Hay là phà đã biệt xa mất rồi
Tôi về, sông có bùi ngùi
Trường giang mưa muộn chắc chiều xuống mau ?
Tôi về, mong chật khoang tàu
Để tôi nhường chỗ cho người tôi yêu?
5.
Phà qua người qua chiều qua
Cả thời gian cũng đã qua mất rồi
Chỉ còn tôi một chỗ ngồi
Đâu mùi hương cũ của thời dấu yêu ?