Một bài thơ mới tìm lại được

Hôm nay xin post một bài thơ tình được làm cách đây  hơn 20 năm, mới tìm lại giữa đống bản thảo bề bộn. Bài thơ được làm khi kẻ này là một sinh viên già bán thời gian ban Cao Học Toán tại đại học Stevens Institute of Technology ở Hoboken NJ.

Đọc lại thấy lòng bâng khuâng, muốn chia sẻ với cõi ảo.

Mai em về 

Mai em về trở lại quê hương
Buồn để lại trong  những phòng những lớp
Đã quá tuổi của tâm hồn mới lớn
sao lòng mình lại mưa giọt rưng rưng
Gặp một lần thì nhớ mãi trăm năm
Tôi đã có cả trăm ngàn lần để nhớ
Giờ học muộn, buồn lên con tính khó
Trang sách nào  còn lơ đảng –   bờ vai !
Mái tóc nào,  mun và óng mượt dài
Vầng trán mịn còn thơm mùi  tuổi trẻ
Em không biết tôi một thời sách vở
Một thời tôi  tội nghiệp chuyến xe lam
Một thời tôi có áo trắng quần xanh
Ngu ngơ lắm mà si tình cũng lắm
Khi Quốc Học còn tương tư Đồng Khánh
Khi em còn mực tím với pelure
Giấy phải hồng, hồng yêu dấu tình yêu
Tôi đã cất, vì ngày mai, chẳng biết
Em qua sông, tôi qua cầu, thảm thiết
Con sáo nội thành gọi mãi mùa đông
Thôi thì dành đổ hết chiến tranh
Làm tuổi trẻ tôi già hơn quả đất
Mai em về, dòng Hudson phải khóc
Chiêu rụng rời, đèn Nữu Ước buồn ơi
Cầu  Skyway hay là chiếc cầu Trời
Chim Ô Thước có đưa người trở lại?