Cái máy $39.99…

Ở nơi tôi ở,  đìu hiu như ở vùng kinh tế mới, không chợ búa VN, không tiệm ăn VN, không bằng hữu thân quen để gặp nhau vào ngày cuối tuần đấu láo, tôi chỉ còn cách giải trí là tìm đến những Flea Market hay tiệm bán đồ cũ…
Có khi, tôi tìm được một vật quí như vàng.

Như chiều hôm nay.

Hôm nay, tôi  ngẩn người trước cái máy in mà tôi mơ ước từ lâu. Đó là máy in  OKI C9600. Đây là lọai mới  vừa sản xuất, có khả năng in  lọai giấy khổ lớn (loại Tabloid nửa tờ nhật trình).  Giá đề $39.99.  Trên Net, giá máy mới là $1000.  Trên Ebay, giá khoảng $750 chưa kể tiền chuyển vận cho một máy cũ còn tốt có bảo đảm.

Với  cái giá $39.99 thì tình trạng của chiếc máy này cần phải đặt câu hỏi,

Giả dụ máy hư thì sao. Mang nó về nhà càng chật chỗ trong khi tôi muốn tống đi tất cả ?

Nhưng mà nếu máy còn tốt thì sao ?

Thôi thì liều. Bỏ $39.99 ra may ra thu lại một món lợi kếch xù. May nhờ rũi chịu. Đây là một canh bạc.

Sau khi trả tiền, trình biên nhận, tôi nhờ chàng nhân công của tiệm giúp mang ra ngoài xe. Hắn vui vẽ nhận lời. Nhưng hắn chịu thua vì máy qưá nặng. Mặt hắn đỏ, thở phì phò. Máy không thể nhích. Có lẽ ít nhất nó nặng trên một tấn.

Hắn đứng nhìn rồi lắc đầu. Hắn bảo: “Tôi phải cần một người nữa giúp tôi.”

“Để tao giúp mày.” Tôi nói.

Rồi như một tay chuyên nghiệp rành rởi, tôi trổ tài như đã từng tổ tài với đám Mỹ  từ nhưng hãng xưởng mà tôi tìm đến để mua những máy móc rẽ mạt. Tôi biết rõ từng cơ phận của máy color laser, Bộ phận nào có thể lấy ra ngoài. Ví dụ hai ngăn kéo giấy, fusẹr, 4 ống mực, cái imaging drum…. Lấy những thứ ấy ra, máy cũng nhẹ đi phần nào. Nếu có thì giờ thì tháo cái nắp, hay cái võ hai bên hông… Tôi làm nhanh gọn, khiến chàng giúp việc trố mắt kinh ngạc.  Hắn đưa ngón tay làm dấu tỏ ý ngưỡng phục. Tôi chỉ tay vào đầu mình. Nhờ cái này.

Thế rồi hai đứa chúng tôi. Một lão già với mốt thanh niên sung sức, cùng nhau hì hục khiêng máy ra ngoài tiệm, bỏ vào sau trunk xe.

Tôi lái xe về nhà, để nguyên ngoài trời cả đêm cho nó được cảm thấy đêm lạnh như thế nào. Ngày mai, tôi sẽ nhờ mấy chàng đi xe rác, trả thọ ít iền nhờ họ giúp mang máy vào nhà.

 

 

Rõ ràng tôi đang làm một  cú cờ bạc. May nhờ rũi chịu. Nếu máy tốt thì tôi ăn to. Máy hư thì lỗ nặng. Nặng ở đây là máy quá sức nặng làm sao tôi có thể khuân nó để mang đến chỗ recycle, mà để yên thì chật nhà chật cửa..

Và  tôi đã thắng. Với giá tiền $39.99 cọng tiền thuế  tất cả là $42 cọng tiềng tip cho hai  người làm sở rác  mang máy từ ngoài xe vào nhà là $10, tôi đã có một cái máy in mà tôi mơ ước giá ít nhất phải $1000. Tôi đã in thử. Máy chạy. Không có gì trở ngại. Bước đầu là Initialization. Đến bước hai là check drum, toner. Đến bước ba là Calibrating màu…. Nhìn máy chạy  từng bước mà tim như nghẹt thở, Cuối cùng là tờ in DEMO sặc sở màu như niềm vui của một kẻ vừa thắng một canh bạc lớn.

 

Canh bạc. Tôi vừa tham dự một trò chơi thay vì ở casino nay ở tại tiệm bán đồ cũ. Nhưng ở đây, canh bạc hữu ích. Nếu giả dụ máy hư thì có ngày tôi cũng tìm cách sửa nó. Còn đánh bạc thì thua là thua tận mạng. Thua đến bại sản, đến cháy túi…  Ngược lại, thắng thì thắng rất ít. Bởi có ai trỡ thành triệu phú bằng nghề cờ bạc ? Mà gỉa dụ hôm nay trúng lớn thì ngày mai chủ sòng bài cũng tìm cách lấy hết.

Còn cái máy này. Nó có giá trị. Giả dụ nó không chạy đi nữa, nó cũng giúp tôi học thêm kinh nghiệm về Lọai C9600. Tôi đã giúp bao nhiêu người khi họ gặp khó khăn trong việc xử dụng các máy như HP 5SI, HP 8000, OKI C3200, OKI C5150… Tôi giúp họ tiết kiệm tiền khi thay vì mua ống mục mới, chỉ cần lau chùi một chút ngay tại một chỗ trên máy mà danh từ chuyên môn gọi là sensor trên một số forum  kỹ thuật…

 

Mùa thu về rồi, Đẹp ơi là đẹp. Mỗi ngày tôi lái xe đến nursing home phải chạy giữa một khu rừng bát ngát. Lá vàng, là đỏ, lá tía, lá vang nhưng vàng thắm, vàng màu hoàng kim, có lá màu vàng nhưng là vàng sậm. Thỉnh thỏang có vài cây bạch quả, lá vàng rực..Tôi mê mãi lái xe trong rừng thu, từ đường này qua đường khác. Thình thòang một trận gió là lá rụng xuống như mưa. Có những chiếc lá vô tình rớt trên nắp xe hay dính trên kính, nằm đấy…

thu-1

 

Mùa thu quả là mùa đẹp. Dẹp não nùng !  Ít ra Thượnng đế cũng ban cho trần gian  một mùa ân điển trước khi trái đất này phủ ngập lá khô héo tàn. Như thể một người nghệ sĩ già về chiều cố trang sức một lần cuối trên sân khấu.

Cuối cùng, vậy mà không phải vậy. Có một nới, mùa không có, mà cửa nhà mồ sớm mở chào người.  Đó là nursing home, nơi tôi sẽ đến, để chạm vào những nỗi buồn đến như bật khóc. Dù là cửa sổ mở ra, để thấy ngoài kia những hàng cây nhuộm vàng, có khi dưới nắng, hực lên một mùau vàng thắm rực. Nhưng không có ai còn có sức để ngọan thưởng nữa. Mắt bị màn mây xám che, hết cả sinh động. Như Y. bây giờ. Hoặc đầu óc như muốn điên khùng như tôi bây giờ.

 

May mà có một thứ khác, giúp tôi tìm được mùa xuân. Tôi đã tìm nó ra rồi. Turn on. Press Menu. Select Printing information. Select DEMO. Press enter.

Và rõ ràng, là tờ giấy, nay không còn là giấy trắng nữa. NÓ từ từ được máy giá $39.99 nhả ra với máu sắc rực rở như thế này:

ScanImage001