What is a man? Người là ai ? Một bài thơ dịch của Thoai Q Tran

Trong một kỳ post trước đây chúng tôi đã post hai bài thơ dịch của Thoai Q Tran, do giáo sư Trần Qui Phiệt dịch, 
Ký này chúng tôi post bản dịch bài  thơ What is a man ? của Thoai Q. Tran do Bùi Huy dịch, được trích từ thi phẩm  Que Sera do Thứ Ấn Quán xb năm 2001.

                                                                       Tranh của  Trần Quí Thoại

Người Là Ai?

 

-Người là ai, chiến sĩ

Là chiến sĩ, từng dọc ngang trời đất
Khắc phục chông gai,
Tìm kiếm tự do.
Xưa xiềng xích, giờ tôn vinh trong hồi   tưởng.
Một mình, những làn hơi cuối cùng, hít vào người
Hồn thiêng của non sông, của   đất trời,   quê  Mẹ
Qua cái chết, tâm nguyện Người phục  mình   trở dậy…Người vẫn sống
Người chính là chiến sĩ

– Người là ai, thi sĩ

Là thi sĩ, kẻ trầm mình trong bản tự  thú  bất toàn của con người
Từ những lời thầm kín trong giấc mơ  thoáng chợt hiện về,
Những câu thơ ẩn dụ, hoá thân từ sầu  thảm,
Người trở thành chính Người,
Kẻ nhảy múa trên cánh đồng hạnh phúc
Người hít thở những tinh ròng kỳ diệu
Những huyền nhiệm chưa từng ai biết  đến.
Những ý tưởng chứa chan đầy cảm    xúc… Qua đấy, Người hằng sống.
Người chính là thi sĩ


– Người là ai, là ông vua

Là Sư vương, là chúa tể của đất trời
Trên ngai vàng Người cai trị mọi cửa ngõ  thiên đường.
Đong đưa trên nỗi bất hạnh của con   người,
Phả vào tiếng kèn đồng khải hoàn,  vinh  quang, bất tận,
Người chỉ tay gọi về
Đôi mắt sao trời của Ngọc Hoàng  Thần  nữ.
Những vì tinh tú hãy ngợi ca chiến  thắng muôn đời  của Người:
Bằng quyền uy, oai linh thần   thánh…Người hiện hữu.
Người chính là hoàng đế

– Người là ai, chẳng là gì hết

Là con số không rỗng tuếch, là ý nghĩ   vu  vơ,
Chẳng chiến sĩ, chẳng thi sĩ, chẳng vua   chúa,
chẳng có là gì hết,
Nếu như không có tình yêu của nàng.
Người chỉ là ánh chớp giữa đêm hè,
Bay mất biệt vào cuốn sổ ghi  chép, không  có gì đáng nhớ.
Nhưng với tình yêu của Em, bằng vào  đấy,
Ta xứng danh, đích thị là chiến sĩ
Ta xứng danh, đích
 thị là thi sĩ
 Ta xứng danh, đích thị là sư vương
Ta xứng danh, chính thị là con người!
(Que Sera, pg. 83)

                         (Bùi Huy dịch)

What is a man? 

by Thoai Q Tran

What is a man, a soldier

A soldier, wandering through the
earth Through physical conquest,
in search of freedom Once bounded by chains,
now glorified in memories
Alone, his last breaths inhaling the essence of
His motherland, his heaven, him home.
through death, his legacy resurrects. He lives.
He is called the soldier.

What is a man, a poet

A poet, wallowing in man’s self-manifested
Imperfections – within hidden verses, a dream
He had envisioned, transiently.   Melancholic
Metaphoric transformation of words, he
Becomes You…as he danced on elysian fields,
He breathes in the essence of wonder,
Of magic unreal, unknown.  Through
Lyrical thoughts…he lives.
He is called the poet.

What is a man, a king

A king, reigning supreme across all.  On
The pedestal he overlooks high to Heaven’s
Gates, dangling from man’s miseries.
Imbued by fanfares of glorious trumpets,
Triumphant, immortal…his fingers point
To Juno’s eyes on divine backdrop.
Let the stars celebrate his immortal triumph:
Through divine supremacy…he thus lives.
He is called the king.

What is a man, nothing

 Nothing, a bleb of nonexistence, a random
Thought.   Naught the soldier, the poet,
Or the king, without her love.  He is
Empty, a flashing light within summer’s
Nights – transiently disappearing into
Memoir, as he is nothing.   With
Your love, I am called the soldier.
I am called the poet.
I am called the king.
I am called a man.
(from Que Sera by Thoai Q Tran, published by Thu An Quan  2001)