Quán tạm đóng cửa đi uống rượu…

Hôm qua,  quán tạm đóng cửa..Vì có khách. Một chàng nho sinh.
Nhà nho học Tô Thẩm Huy đã từng viết về chàng nho sinh  này, như sau:

Tôi có người bạn vong niên là Việt Thạch Nguyễn Thụy Đan tiên sinh.  Kể về niên kỷ thì số năm tiên sinh có mặt ở dương gian có lẽ thưa thớt, ít ỏi như sao trên trời lúc tờ mờ sáng.  Tiên sinh có lẽ còn ít tuổi hơn cả ngã môn nhi tử, con cái kẻ tiện sinh này.  Nhưng sở học của tiên sinh thì thật thâm viễn, lại tinh thông cổ văn đến lạ thường, ít thấy đời nay.  Tiên sinh làm thơ bằng cả Hán ngữ lẫn chữ Nôm, cả luật thi lẫn cổ phong, cả thất ngôn lẫn hát nói, mỗi mỗi đều tài hoa, u uất.

(Tô thẩm Huy: Việt Thạch Nguyễn Thụy Đan và Chướng Vân Từ, nguồn: TQBT số 83)

Thú thật , khi đọc bài này, tôi không bao giờ nghĩ là người bạn vong niên mà TTH đề cập lại quá trẻ như vậy.
CHàng mới 27 tuổi. Và lại sinh ở Mỹ.
Sinh ở Mỹ mà nói tiếng Việt lưu loát đã là một chuyện khó rồi, đằng này, chàng nho sinh lại làm thơ bằng cả Hán ngữ lẫn chữ Nôm, cả luật thi lẫn cổ phong, cả thất ngôn lẫn hát nói.
Xin mời đọc một bài hát nói mà chàng là tác giả:

Mộ Xuân Hữu Cảm

(Cuối Xuân Xúc Cảm)

Mưỡu

Ngoài song mưa tạnh gió vờn,
Khắp sân tàn tạ hoa hờn xuân ly.
Chữ rằng vật hoán tinh di,
Hoa thì héo rụng người thì già nua

Hát

Canh khuya vắng ngắt,
Giễu thân quèn luống buộc chặt bang gia.
Tựa song thưa ngán cảnh phồn hoa,
Khách muôn dặm sa đà chừng biết đủ.

Vạn sự bất như bôi tại thủ,

(萬 事 不 如 杯 在 手)
Nhất niên kỷ kiến nguyệt đương không. 

(一 年 幾 見 月 當 空)(1)
Khoá buồng mây mặc chuyện bụi hồng,
Bầu bạn có chén quỳnh cùng điệu nhã.

Quân bất kiến: Lưu thuỷ lạc hoa xuân khứ dã. 

(君 不 見 流 水 落 花 春 去 也)(2)

Học người xưa bỉnh chúc khá quên âu,
Màng chi thế sự đâu đâu.

(Tô thẩm Huy: Việt Thạch Nguyễn Thụy Đan và Chướng Vân Từ, nguồn: TQBT số 83)

Tôi vui lắm. Tôi dẫn Nguyễn Thụy Đan đi xem nơi tôi in TQBT, chỉ những kệ sách mà Thư Ấn Quán xb..rồi nói: Không biết tương lai những đứa con tinh thần này sẽ đi về đâu sau khi bác chết. Ở đây rất ít người Việt…Con cứ tha hồ muốn lấy cuốn gì thì lấy. Lấy hết cũng được…
Dù tuổi tác giữa chúng tôi rất chênh lệch, nhưng chúng tôi có chung một giòng máu. Đó là giòng máu văn chương thi ca. Không phải Đan chỉ yêu thichthơ văn Hán Nôm, mà còn yêu thích thơ văn thời chiến của chúng tôi. Và khi tôi đọc thơ tôi, chàng lắng nghe. Chàng muốn  được có những tập thơ tcủa tôi  đã xuất bản. Tôi hứa là sẽ sưu tập lại và in lại

TRong khi đó, ở trong nước, nhà văn Nguyễn Lệ Uyên  gởi tặng những tấm hình mới chụp. Bài thơ “Một Ngày không Hành quân”  được ông bạn già  của tôi : Trần Phù Thế “trình diễn” tại một quán nhỏ ở Lái Thiêu:

Và ở Mỹ, nơi mà suốt 5 năm trời tôi sống một mình, vây bủa bởi nỗi cô đôc đến rợn người, chết sống không ai biết, thì bỗng nhiên có một chàng nho sinh 27 tuổi ghé thăm, lắng nghe tôi đọc thơ tôi:
Cô hàng cho xin ly cà phê nhỏ
Tôi uống cho  đầy đôi mắt trong
Một mai tôi chết bên trời Bắc
Em làm sao được khóc bên sông..

Vâng, ấm llòng lắm. Hãnh Diện lắm. Người ta nổi danh vì dựa vào hơi hướm con gái đàn bà, còn tôi hơi hướm của cái chết.   Vì vậy, có người nhắc thì tại sao không vui. Tại sao không đóng cửa quán để đi uống rượu mừng ?

 

Bài viết của Tô Thẩm Huy trên TQBT số 83: