đẹp…

Cái đẹp không phải chỉ đến bằng mắt, mà còn cả tâm hồn. Một vạn lý trường thanh chỉ là một cảnh tượng vĩ đại, nhưng nó vô cảm, không khiến ta bồi hồi. Một hòn đảo nghỉ mát cát trắng phau, chòi lá xinh xinh, nước biển trong xanh, nhưng làm sao để ta mang theo trọn đời ? Đó chỉ là cái  đẹp do công ty du lich muốn kiếm nhiều tiền.

Nhưng ta vẫn không bao giờ quên được những đầm bông súng ở vùng Trà Tiên ấy. Cả một đầm ngợp rộ búp hay bông, có bông màu hồng nhạt, có bông màu trắng bạch, có bông nở trọn vẹn, có bông thì mới e ấp nhú. Có bông căng như bầu vú đôi mươi, cũng có bông như còn ở tuổi dậy thì. Chúng vươn lên giữa những chíếc lá hình tròn trịa, phủ ngập mặt nước.
Mắt tôi bị choán ngợp bởi một vùng màu sắc kỳ diệu. Màu hồng của bông, màu xanh cùa lá. Tôi không còn nghĩ tôi là tên tội đồ đang chịu cái án của lịch sử nữa. Tôi không còn cắn răng, run rẩy, hai chân cố nhón lên, và cái cổ buộc vào sợi dây choạy để cố kéo bè tràm nữa. Tôi ngồi lại trên bờ kênh. Mắt nhìn đầm súng vào mùa hoa nở. Chỉ có một mình tôi.

Bây giờ tôi phải cám ơn thằng thi sĩ Trần Hoài Thư. Hắn đã thay tôi – TQS. Hắn đã lột cái áo lính tả tơi, chiếc quần bằng vãi bao cát, những vết bầm dập trên thân thể của một tên tù, để tôi thấy mình quá đổi hạnh phúc. Thật vậy, có bạc triệu cũng chưa chắc được như tôi lúc này.

Vâng, được làm thi sĩ là cả một niềm hạnh phúc. Hắn đến với tôi lúc tôi vào rừng đốn cũi, thay trâu bò kéo cày trên những cánh đồng đầy phèn ở Trà Tiên, hay đi đào trùn ngoài chợ Kiên Lương để về nuôi đám vịt của quản giáo. TRời ơi, giữa lúc tôi cặm cụi đào những bãi phân, bãi rác, hai bàn tay dính đầy phân bò, phân heo để tìm những con trùn trâu, trùn hổ, thì em xuất hiện. Em cầm chiếc sào lùa bầy vịt  xuống hồ. Má em đỏ hồng như màu bông súng.

Thì chính lúc đó, tên THT lại đến:

Em thị thành chăn vịt
Tôi tù binh đào trùn
Gặp em lòng muốn hỏi
Sao miệng đành lặng câm

Hồ xanh, bèo không thấy
Vịt đói chẳng buồn bơi
Nắng hồ sôi bốc khói
Mây trời chẳng muốn trôi

Đây phần trùn tôi đào
Hổ, cơm, trâu và đất
Đây căn phần người tù
Tôi xin làm tặng vật

Lũ vịt trên hồ xanh
Chen nhau dành mâm cỗ
Em nhìn tôi, ô hay
Cúi đầu đôi má đỏ

Tôi không nghe em nói
Tôi chỉ nghe trái tim
Để đêm nằm biệt giam
Tôi đau vì hạnh phúc