Tag Archives: Theo em

Lính thú thời nay

Tôi là một thằng thanh niên sinh vào thời ly loạn
Trả ơn quê hương  nên chọn làm lính đi đầu

Quê hương là gì, một trái tim đau
Tôi mang theo đôi giày những mủi chông đâm vào nhức buốt
Tôi đã nhận rất nhiều những mỹ từ đẹp nhất
Nhưng tôi lại  thiếu đàn bà em gái hậu phương

Bởi tôi sống nhiều núi rừng hơn thị tứ phố phường
Có khi cả mấy tháng trời chẳng thấy bóng một người khác phái
Quê hương là gì, tôi trèo lên đồi tìm sim hái trái
Có tên địch nào cuồng tín ẩn thân
Tôi ăn măng rừng, liếm từng giọt sương đêm
Lội qua những giòng suối đen ngòm đầy vi trùng sốt rét
Quê hương là gì, tôi bám theo từng tất đất
Giữ từng con đường, từng làng xóm được bình yên
Nhưng tôi chẳng bao giờ có một tấc đất để  được xây nền
Chỉ có chăng là những mả mồ làm nơi ẩn trú

Quê hương là gì, tôi trèo lên ngọn đồi cao điểm
Nhìn trảng nhìn rừng, lau và cỏ mênh mông
Có khi buổi chiều cả một biển lau trắng quá chừng
Nhớ đến cha già, tôi không cầm nước mắt…

Viết vào giao thừa sinh nhật thứ 71

12:30 AM bật dậy
Nghe ngóng trong đêm có tiếng gì trở mình, ho chẳng hạn
Không nghe. Chỉ nghe tiếng nói TV
Chắc Y. đang ngủ
Vội xuống hầm.
A, giao thừa của ta!
ta đã thêm một tuổi.
Happy birthday to you!

Ta chúc cho ta niềm vui
Ta chúc cho ta hạnh phúc
Ta chúc cho ta bình an
Ta chúc cho ta những lời chúc tốt đẹp
Để còn chạy lên chạy xuống thang lầu hàng chục lần khi nghe Y. bấm chuông
Để còn biết cách chiên chả giò, nấu cơm gạo brown làm sao cho đừng khô đừng khét
Để còn cắn răng nuốt lệ mặn
Khi cố đỡ người bệnh lên giường hay xuống giường, vào xe lăn hay xuống xe lăn
Để con đếm, đếm hoài một hai ba bốn năm sáu bảy tám khi tập Y. đạp xe nhớ đạp mạnh thêm nghe bà

Để còn sửa lại ngay ngắn vị trí chỗ ngồi trước bàn ăn cho người bệnh
Để còn làm cho thật nhanh, đánh cho thật lẹ khi Y. muốn vào nhà vệ sinh…

Và nhất là làm sao khỏi rưng rưng để khóc thầm mặt quay vào vách,

ngày mai, chỉ còn một mình ta trong căn nhà này

căn phòng sẽ trống trơn như cả một bầu trời chẳng sao chẳng trăng chỉ là những khối mây chì nặng những vách bủa vây
căn phòng sẽ đi lọt từ cửa này sang cửa khác chẳng tiếng chuông tiếng ho tiếng nói tiếng động

Ta chúc ta sẽ mạnh như trâu nhưng mạnh làm gì khi con trâu không còn người để mà mình ve vẩy đuôi kéo theo cái bừa yêu dấu

Giao thừa tháng chạp của ta  ngồi một mình trước máy, tay gõ theo từng nốt nhạc từ trái tim.
Đọc bài thơ mới nhất của Đinh Cường trên Blog Phạm Cao Hoàng, có đọan viết về Thư Ấn Quán.
Ấm lòng lắm Y. ơi. Ấm lòng lắm bạn bè ơi.
Ấm lòng lắm để chuẩn bị thêm một năm trên vai, trong đầu, trên tay chân, trong đôi mắt già hom hem mờ ảo.
A, chuông lại kêu rồi.
Chuông làm ta sực tỉnh cơn mộng du.
Lại lên lầu
Ông ngủ được không
Bà ngủ được không.
Happy birthday to you !
Nhanh lên, nhanh lên ông !

Ăn cơm trưa ở Quán Đo Đo  cùng Đỗ Trung Qưân và Lý Đợi

Quán nổi tiếng của nhà văn nổi tiếng
viết truyện cho trẻ thơ bán chạy nhất
Việt Nam hiện nay, Nguyễn Nhật Ánh
quán nằm trong con hẻm nhỏ
tôi nhớ phía đâu gần rạp Olympic cũ
đường Hồng Thập Tự hồi trước…tôi về hay đi mua sách cũ phía đó
sách cũ bây giờ quá đắt mà tìm không ra
mấy bộ sách thơ, văn Miền Nam …
do Thư Ấn Quán bản photocopy đã quý
( công của Trần Hoài Thư lớn lắm )
hardcover
trưa ba người ngồi ăn cơm rất ngon
nhớ nhất món bánh đập mắm cái
món cá nục cuốn bánh tráng, Lý Đợi
nói, tôi là người sát cá, cuốn hết sạch
và Đỗ Trung Quân nói về chuyện vẽ tranh
không ngờ anh vẽ hay đến vậy, anh nhắc
nhiều đến Hoàng Ngọc Biên như anh em
từ xa xưa, từ hồi Nhân, Dân[1] còn nhỏ
gặp lại Lý Đợi nhớ Bùi Chát, hai bạn
cùng ở một nhà, hai bạn là hai nhà thơ
lúc trước hay bị công an mời lên mời xuống
nay Bùi Chát lấy vợ, gởi lời chúc mừng
Bùi Quang Viễn – Nguyễn Thanh Anh
( nghi thức hôn phối và thánh lễ tạ ơn
bắt đầu lúc 15 giờ ngày 13/12/2013
tại nhà nguyện Hiệp Nhất, Dòng Chúa Cứu Thế
đường Kỳ Đồng thành phố Sài Gòn, Việt Nam )
tôi mở sợi giây nhợ buộc tấm thiệp cưới thấy ghi vậy.
… những cây rất to tỏa bóng mát
và những cây rất nhỏ dưới bóng mát đó
 [2]
hai bạn từ nay che bóng mát cho nhau nghe
ăn cơm trưa ở Đo Đo như có gió mát sông Hàn …
Virginia, Dec. 15, 2013
Đinh Cường
[1] Nhân, Dân là tên hai con trai của Hoàng Ngọc Biên
[2] Ghi chép, Bùi Chát ( trong Thơ không vần
tuyển tập tân hình thức, Garden Grove, CA 2006 )

 

Ý nghĩ vội từ một người “primary caregiver”

Hôm qua, Y. kể nhiều về chị bạn rất thân. Chị Vân. Chị bị stroke cách đây 18 năm, nhưng nhờ nghị lực chị đã hồi phục. Đi lại được. Nói chuyện được. Chỉ luôn luôn gọi điện thoại an ủi, khuyến khích Y., lấy kinh nghiệm bản thân mình để làm mồi lửa hâm lại sức mạnh của Y.  Vậy mà tuần trước chị lại chịu thêm một lần stroke nữa. Lần này thì vô phương. Bác sĩ bó tay. Và gia đình quyết định rút ống…

18 năm quả là một thời gian quá kinh khủng cho một người bị chứng bệnh stroke chụp đến.  Chị Vân đã chứng tỏ rằng nghị lực và niềm tin là những liều thuốc mầu nhiệm. Chị bắt đầu đi du lịch, thăm bạn bè, và mới đây nhất là bay qua Hawaie để tham dự đại hội cựu học sinh PTG-ĐTĐ. Vậy mà cuối cùng, cuộc đời vẫn phải bị kết thúc bằng chính nỗi bất lực.
Y. cứ nhắc hoài đến chị bạn.  Uổng quá, 18 năm dài, cố công cố sức để hồi phục, giờ lại đầu hàng…

Như vậy, tôi lại được dịp nói về cái triết lý “vô thường”. Của Phật hay của Chúa tôi không cần biết. Mà biết để làm gì. Chỉ biết là trong đời sống này, kinh nghiệm đã cho ta những bài học rất thật, rất giá trị. Và Y. đã đồng ý. Vô thường có nghĩa là Que sera sera.  Khi mà nghị lực phải chịu thua. Khi mà những cố gắng phải bị đầu hàng. Như mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút này. Tôi đã ở sát bên Y., chăm sóc đến từng sợi tóc, vậy mà cũng phải ngậm ngùi. Quả thật vậy sao? Quả thật, hôm qua, bước chân còn mạnh, còn vững, bây giờ bước chân đã trở nên khó khăn quá đổi  để  bước, để nhấc lên?
Rõ ràng, tuổi tác đã trở thành một bức thanh cản ngăn những hy vọng và nghị lực của con người.

Sức mạnh về thể chất chỉ đến với một lứa tuổi nào đó – gọi là thanh xuân –

Còn tuổi già, nó đã bỏ từ từ cơ thể con người. Xương cốt bắt đầu lỏng và rã rời. Mắt bắt đầu mờ. Tay chân bắt đầu yếu. Trong thân thể, những mầm chết đã bắt đầu thay những mầm sống.

Chỉ có chăng là sức mạnh về tinh thần.
Như chị Vận, với 18 năm trầm kha.

Vậy mà cuối cùng chị cũng vẫn chịu thua. Chị đã đầu hàng. Chị nằm xuống, trên bực thềm. Khi mà chị đã nghĩ là mình sẽ có thể bước lên.